Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
Từng ngày trôi qua thật yên lặng, Bắc Đường Yên không có đi tìm Viêm Liệt, còn Viêm Liệt thì mặc dù anh đã tỉnh ngộ nhưng vẫn còn bị biểu tình lạnh như băng của Bắc Đường Yên làm cho chùn bước, mà mấy ngày nay bởi vì muốn chuẩn bị cho ngày nghỉ mồng một tháng năm mà cả công ty ai cũng bề bộn nhiều việc, Viêm Liệt cũng rút lại ý định phức tạp để cố gắng làm việc, nhưng mà anh còn phát hiện một vấn đề nho nhỏ nữalà ánh mắt mọi người nhìn anh hơi khác so với lúc trước, con gái sẽ giữ khoảng cách nhất định với anh, còn đàn ông khi nhìn thấy anh thì liền hiện ra vẻ mặt mập mờ, anh biết đây cũng là do Bắc Đường Yên làm nên, nhưng anh cũng không muốn giải thích, mặc kệ mọi người muốn nghĩ sao cũng được.
Ngày ba mươi tháng tư, chỉ còn vài phút nữa là chuông tan sở vang lên, một vị khách quan trọng ghé thăm phòng thị trường——— là phụ tá tổng tài – Văn Mẫn.
“Chào phụ tá Văn!” Dọc theo đường đi, mọi người nhìn thấy Văn Mẫn liền thân thiết chào hỏi, thông qua đó ta có thể thấy được sức ảnh hưởng của Văn Mẫn ở trong công ty này như thế nào.
Trên đường đi Văn Mẫn cũng thân thiết đáp lại những lời chào hỏi, sau đó ở dưới đôi mắt nhìn trừng trừng của mọi người đi đến trước bàn làm việc của Viêm Liệt, anh giật mình, không biết là đang lo lắng hay kích động, anh biết Bắc Đường Yên rốt cuộc cũng hành động!
Mặc dù không biết là đang xảy ra chuyện gì nhưng Viêm Liệt phát hiện mình đã mong đợi chuyện này từ lâu lắm rồi, cho dù bây giờ Bắc Đường Yên mạnh mẽ bá đạo không để ý đến suy nghĩ của anh nhưng anh vẫn hy vọng có thể nghe được một chút tin tức có liên quan đến Bắc Đường Yên, cho dù đó là lời cảnh cáo lạnh như băng cũng được, anh cũng nguyện ý, mấy ngày nay không có chuyện gì xảy ra làm anh cảm thấy thật kinh khủng, làm anh không khỏi nghĩ đến chuyện Bắc Đường Yên có phải đã chán ghét anh rồi hay không, có phải cô đã từ bỏ anh rồi hay không.
“Rượu vang, một chai.” Bắc Đường Yên huơ huơ một đầu ngón tay trước mặt Quan Uyển U.
“Một lời đã định.” Quan Uyển U cười hết sức vui vẻ, đối với thù lao như vậy cô hết sức vừa lòng, Quan Uyển U là nhà phê bình thức ăn, trong nhà nhà phê bình thức ăn đương nhiên không thể thiếu rượu ngon.
“Uyển U, thật ra thì tớ cảm thấy cái thù lao này không nên cho cậu, hình như cậu cũng không có làm chuyện gì.” Thấy bạn tốt tươi cười, Bắc Đường Yên cũng không nhịn được trêu ghẹo.
“Làm sao mà tớ không có làm chuyện gì, người đàn ông kia là của tớ, tớ đem anh ấy cho cậu mượn, dĩ nhiên tớ phải có thù lao.” Quan Uyển U nói hợp tình hợp lý, giống như là cô đã hy sinh rất lớn.
“Phải không? Cậu nên nhớ việc là tớ tự mình làm, chuyện là tớ tự mình nói, tiền cũng là tớ tự mình bỏ ra, mà người đàn ông kia và cậu hình như không có bất cứ quan hệ gì hết thì phải. . . .” Bắc Đường Yên cố ý nói lời nói nghi ngờ đả kích Quan Uyển U.
Quan Uyển U bĩu môi, không phục nói, “Hừ, nếu không có tớ sao cậu có thể biết anh ấy!”
“Đúng vậy, công lao của cậu ghê gớm thật, có muốn tớ cảm tạ ân đức mà lập cho cậu một cái bài vị không?” Bắc Đường Yên khinh thường nói.
“Quên đi, không cãi nhau với cô gái so đo nhỏ mọn như cậu, nhưng mà tớ cảnh báo trước, người đàn ông nhà cậu học nấu nướng cũng không thể chiếm thời gian tớ và anh ấy hẹn hò, nếu không tớ sẽ trực tiếp kéo anh ấy đi xa khỏi các người!”
Bắc Đường Yên cười cười không trả lời, chuyện cô bố trí Viêm Liệt đi đến nhà gỗ nhỏ học tập tài nấu nướng của Lôi Hàn Lăng cũng là ngoài ý muốn mà phát sinh, kể từ ngày hai người chia tay, cô liền khôi phục lại cuộc sống một mình, sau đó cảm thấy ăn cơm một mình có chút cô đơn, sau đó nghĩ đến khoảng thời gian ở chung một chỗ với Viêm Liệt, hai người cười cười nói nói rất vui vẻ, nhưng mà đồ ăn lúc trước rất khó ăn, nếu như không phải là đi cùng với Viêm Liệt thì cô cũng sẽ không hạ mình ăn những thứ đó, sau đó cô lại cảm thấy thật hâm mộ mấy người đàn ông bên cạnh bạn tốt, hình như phần lớn đều thông thạo nấu nướng, điều này làm cho cô có ý tưởng dạy dỗ lại Viêm Liệt, mặc dù bây giờ quan hệ giữa cô và Viêm Liệt rất không bình thường nhưng cô có tự tin Viêm Liệt vẫn là của mình, bây giờ điều cô cần làm là thay đổi Viêm Liệt thành hình tượng mà mình thích.
“Này, Yên, đang nghĩ gì vậy, sao lại cười như thế, thật kinh khủng?” Tư Đồ Tử Nhiên cũng ngồi bên cạnh Bắc Đường Yên, vừa nói còn lộ ra vẻ mặt không chịu được.
“Đang nghĩ khi nào thì cậu bị nước miếng của mình độc chết.”
“…”
Một đám người nhạo báng lẫn nhau, nhưng mà vẻ mặt các cô đều rất vui vẻ và dịu dàng, một trò chơi chỉ là đánh cược đơn giản nhưng lại khởi động bánh răng vận mệnh, mười hai cô gái phong tình khác nhau đều bắt đầu câu chuyện xưa của mình.
Mà cùng lúc đó, một gương mặt nhăn nhó ở cùng với một người con trai đang bất đắc dĩ cầm dao, từng dao từng dao xắt thức ăn trên thớt không nhìn ra hình thù vật gì, bên cạnh là một người con trai sắc mặt không được tốt cho lắm, bất đắc dĩ nhìn phòng bếp giống như hiện trường án mạng, anh suy nghĩ có nên tìm người nào đó chi trả thiết