Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
r>Sau khi nghe quản lý Trương nói, ba cô gái nhìn nhau, sắc mặt âm trầm.
Lúc này, rất nhiều chuyện cũng không cần phải nói rõ, các cô thật sự đã hiểu, “Trương tổng, chuyện này không có đường sống sao? Chúng tôi có thể đảm bảo không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa!” Tôn Giai Giai mở miệng trước, mặc dù tình yêu rất quan trọng, nhưng ngay cả đáp lại cũng không có thì công việc còn quan trọng hơn.
“Thật đáng tiếc, tổng tài đã nói là giết gà doạ khỉ, chuyện này không thể thay đổi.”
Sắc mặt ba cô gái đều giống nhau, có hối hận, có tức giận, cũng có không cam lòng, nhưng cho dù các cô không nguyện ý thì có thể làm gì đây, ngu ngốc cũng là một cái tội, mặc dù thích một người là không sai, nhưng ai bảo các cô lại yêu người không nên yêu!
Bản tính con người chính là ích kỷ, đối với Bắc Đường Yên mà nói, những cô gái này tồn tại làm cho cô không thoải mái, cho nên cô liền ra tay giải quyết, nếu nói cô ỷ thế hiếp người chẳng qua là người bị khi dễ oán trách mà thôi, nếu như có quyền thế mà không dùng để ép người khác, như vậy con người cần phải nắm quyền để làm gì!
Ba người chấp nhận tuân theo lệnh điều động mà rời đi, Tôn Giai Giai và Mạnh Tuệ không nói gì nhưng Điền Mông vẫn chưa từ bỏ ý định.
—-
Hai người Viêm Liệt và Điền Mông không gặp mặt ở trong công ty mà chọn một quán cà phê cách công ty không xa.
Viêm Liệt không biết nên nói cái gì, anh có chút đau lòng, nhưng mà anh lại cảm thấy mình không nên mở miệng nói lời áy náy với cô, anh chỉ yên lặng nhìn Điền Mông đang ngồi ở đối diện.
“Em cứ nghĩ bọn anh không còn quan hệ.” Gương mặt Điền Mông tràn đầy cô đơn, chuyện không thuận đường và điều động công việc làm cô bị đả kích rất lớn.
“. . . . .” Viêm Liệt trầm mặc, anh cũng cho là bọn họ đã không còn quan hệ gì rồi, nhưng mà khi anh đang thương tiếc cho tình yêu của mình cứ thế bị chết đi thì Bắc Đường Yên lại làm ra chuyện như vậy, cô làm cho anh rất tức giận, nhưng trong sự tức giận đó còn có một cảm giác không đúng lắm.
Bình tĩnh suy nghĩ lại một lần, Viêm Liệt cảm giác mình có chút xúc động, cho dù sự thật là Bắc Đường Yên muốn cản trở mọi cô gái đến gần anh, điều đó cũng có nghĩa là cô còn quan tâm anh phải không, hơn nữa bọn họ đã xảy ra quan hệ, như vậy Bắc Đường Yên làm sao có thể ngốc nghếch đem chuyện như vậy làm thành trò chơi đây, nhưng những chuyện xảy ra lại làm đầu óc anh rối loạn, cho đến khi anh tỉnh táo lại thì mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa rồi.
Chẳng qua là, Bắc Đường Yên cũng không có giữ anh lại, cái loại uy hiếp mạnh mẽ đó giống như là đổ thêm dầu vào lửa, khi anh đối mặt với lời uy hiếp của cô thì càng không thể nào đáp ứng, hơn nữa coi như là Bắc Đường Yên trao tình cảm cho anh thì đó cũng không phải là thứ tình cảm anh muốn, nếu không làm sao Bắc Đường Yên lại không để ý đến suy nghĩ của anh mà làm ra chuyện khiến anh cảm thấy thất vọng như vậy, giống như tập đoàn Âu thị và cô gái bị điều đi ở trước mặt anh.
“Tại sao không nói lời nào, anh không muốn nói gì với em sao?” Viêm Liệt im lặng làm Điền Mông cảm thấy bất đắc dĩ, bây giờ cô rất mờ mịt, cô không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành như vậy, nhưng mà cô biết mình sai rồi, chưa hiểu rõ quan hệ giữa Viêm Liệt và Bắc Đường Yên liền ngu muội mà đi vào, sau đó đụng phải họng súng, trở thành vật hi sinh để giết gà doạ khỉ, mà với kết quả như vậy, cô cũng chỉ có thể vui vẻ tiếp nhận.
“Tiểu Mông, tôi chỉ có thể nói với kết quả như vậy tôi cũng thật bất ngờ, rất xin lỗi.” Nếu như là lỗi của anh, anh nguyện ý thừa nhận, nhưng chuyện này chẳng lẽ là lỗi của anh sao, cho nên, anh chỉ có thể nói xin lỗi, lại nói không ra là có lỗi với cô ở đâu, hơn nữa anh cũng không vì chuyện này mà đi tìm Bắc Đường Yên, bởi vì nếu làm như vậy kết quả sẽ càng xấu hơn bây giờ.
Thông qua chuyện của Âu Nhược Nhã và Điền Mông anh đã hiểu Bắc Đường Yên muốn gì.
Điện thoại vang lên, Viêm Liệt bởi vì nghe được tiếng chuông đặc biệt mà chấn động toàn thân.
“Tôi nhận điện thoại.” Anh đứng dậy đi tới bên cửa quán cà phê mới bắt điện thoại.
“Ba phút, ba phút sau nếu anh vẫn ở chung một chỗ với cô gái kia, em sẽ đưa cô ta đến nơi mà anh nghe cũng chưa từng nghe qua.” Giọng nói của Bắc Đường Yên vang lên, sau khi dứt lời liền cúp điện thoại.
Viêm Liệt nhíu mày, anh cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn, nhưng mà anh cũng không chậm trễ, lập tức xoay người trở lại quán cà phê, sau đó nói với Điền Mông, “Tôi có một số việc cần phải làm, thật xin lỗi, tôi phải rời đi bây giờ, Điền Mông, cô là một cô gái tốt, nên từ bỏ tôi thì tốt hơn.”
Viêm Liệt nói hết những lời cần nói, không đợi Điền Mông phản ứng liền thanh toán tiền và rời đi, ở ngoài quán cà phê, anh hít một hơi thật sâu, đi về khu ký túc xá.
Viêm Liệt biết có người đang theo dõi mình, mặc dù anh không thấy được bóng người, tài năng theo dõi của người đó hết sức cao siêu, nhưng mà thông qua việc Bắc Đường Yên biết rõ mọi hành động của anh, anh có thể xác định là có người đang theo dõi mình, cảm giác như vậy làm toàn thân anh khó chịu, nhưng