XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

ôi đưa cô về nhà.”
Diệp Cô Dung chưa trả lời, chợt nghe sau mình có một giọng nói lãnh đạm vang lên: “Không cần phiền đến cậu.”
Cánh tay của cô lập tức bị người ta nắm chặt, cô quay lại nhìn, cười nói: “Hả, anh về khi nào vậy?”
“Vừa xuống máy bay.” Nhan Cảnh Thần cao lớn đứng đó, trên vầng trán ẩn hiện sự mệt mỏi, đôi mắt đen sâu nhìn chăm chú Trần Duyệt, lạnh lùng nói: “Tôi đưa cô về nhà.”
Trần Duyệt dừng ánh mắt lên hai người, bỗng nhiên một trò đùa hiện lên trong óc, cậu ta mỉm cười nói: “Bạn gái của tôi, tôi phải đưa về.”
Cậu ta vừa nói xong, cả Nhan Cảnh Thần và Diệp Cô Dung cùng đồng thời nhìn cậu ta.
“Bạn gái của cậu?” Nhan Cảnh Thần nhíu mày, liếc nhìn Diệp Cô Dung, như muốn hỏi đáp án.
“Đúng vậy.” Trần Duyệt cười hì hì giành nói trước: “Trước mười một giờ, nếu cô ấy không an toàn về nhà, bà Diệp sẽ trách tôi, chúng tôi không thể chậm trễ được.”
Nhan Cảnh Thần nghe vậy cười phá lên.
Diệp Cô Dung cũng không nhịn được bật cười. Câu nói của cậu ta đã để lộ rồi, căn bản cô không hề ở cùng bố mẹ.
Nhan Cảnh Thần lại cười nói: “Tôi đã được cho phép rồi, có thể đưa cô ấy về nhà đến mười hai giờ.”
Trần Duyệt còn muốn nói gì nữa, Diệp Cô Dung nói luôn: “Được rồi, đừng đùa nữa. Trần Duyệt, tôi đi xe anh ấy, sẽ không làm phiền cậu nữa, nhớ đừng có quên gọi điện cho dì Chu đấy.”
Trần Duyệt nhếch miệng cười, không trả lời vẫy tay với cô.
Nhan Cảnh Thần cong khóe miệng cười, đưa Diệp Cô Dung đang chờ ra phía xe, ngồi phía trước là một tài xế, chứng tỏ là vừa từ sân bay xuống.
Nhan Cảnh Thần vừa mở cửa xe cho cô, bỗng nghe có một giọng nữ vội vã gọi: “John.”
Diệp Cô Dung nghe âm thanh này có chút quen quen, cô quay lại nhìn, thấy Lucia đang vội vã chạy tới, mái tóc nâu xoăn hơi phập phồng, đôi mắt sáng môi đỏ mọng, dưới ánh đèn càng lộ rõ vẻ phong tình. Trong lòng cô vô cùng kinh ngạc, thì ra là cô ấy thật. Bạn cùng giường của Nhan Cảnh Thẩn là một ca sĩ, điều này không nằm trong tưởng tượng của cô.
Lucia chạy tới trước mặt Nhan Cảnh Thần, nói bằng tiếng Anh: “Sao anh về lại không dọi điện thoại cho em?” Trong giọng nói có ý giận dỗi, nhưng ánh mắt lại tập trung trên người Diệp Cô Dung.
Diệp Cô Dung đưa mắt nhìn Nhan Cảnh Thần, anh mở cửa xe ý bảo cô đi lên, vừa nói với Lucia: “Tôi có chút việc phải xử lý, sẽ liên lạc với em sau.”
Lucia có chút sốt ruột: “John, chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi.”
Lúc này nửa người Diệp Cô Dung đã vào trong xe, nghe như vậy liền hiểu ý: Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên từ Nhật bản bay trở về, rõ ràng là vì…, cô làm gì có phúc như vậy. Vì vậy cô vội nói: “Tôi tự đón xe về là được rồi, hai người cứ… nói chuyện đi.” Nói xong nhìn anh mỉm cười ý là rất hiểu, ai ngờ mặt Nhan Cảnh Thần đen xì, đẩy mạnh cô vào trong xe, mình cùng chui vào theo, đóng sầm cửa lại, dặn tài xế lái xe đi.
Xe vừa đi trong nháy mắt, Diệp Cô Dung quay lại nhìn, thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Lucia.






Thâu hương thiết ngọc
(Thâu hương thiết ngọc: trộm hương trộm ngọc – ý chỉ con người lăng nhăng)
Trên đường đi, Nhan Cảnh Thần đều không nói gì, nhiệt độ trong xe khá thấp làm Diệp Cô Dung thấy cả người dần lạnh, cô mở miệng bảo tài xế tăng nhiệt độ lên một chút.
Tài xế tuổi còn trẻ, nhìn qua có chút dè dặt, chỉnh nhiệt độ xong nhìn Nhan Cảnh Thần qua gương chiếu hậu, hỏi: “Nhan tổng, về đâu ạ?”
Lúc này Nhan Cảnh Thần mới nhớ mình còn chưa nói địa chỉ, lập tức ho khan một tiếng để che giấu sự xấu hổ: “Cậu dừng ở ven đường phía trước một chút.”
Nhan Cảnh Thần còn chưa nói, điện thoại di động lại reo. Lúc này anh mới ấn nút nghe, nói bằng tiếng Anh: “Anh sẽ gọi lại cho em sau.” Ngữ khí cực kỳ khó nghe.
Diệp Cô Dung có chút giật mình, trêu chọc: “Rốt cuộc anh có chuyện gì quan trọng mà bỏ người đẹp qua một bên vậy?”
Nhan Cảnh Thần im lặng không trả lời, một lát sau cười tự giễu: “Cũng không có chuyện gì, chỉ là vừa mới xuống máy bay có chút mệt mỏi thôi.”
Tối nay tâm trạng Diệp Cô Dung rất kém nên không chịu bỏ qua, tiếp tục trêu chọc anh: “Tôi nhớ là thể lực của anh rất tốt mà.”
Nhan Cảnh Thần cứng họng, lát sau, bỗng nhiên nhìn cô qua gương cười nửa miệng, nói đầy thâm ý: “Chúng ta mới chỉ có một lần, không ngờ cô còn nhớ rõ ràng như vậy.”
Diệp Cô Dung lập tức mặt đỏ bừng, im bặt miệng. Vốn là muốn trêu chọc anh, không ngờ lại bị anh trêu chọc lại.
Giữa đêm hè các ngọn đèn sáng như ngọc, dòng người đông đúc. Nhan Cảnh Thần lái ô tô tới nơi Diệp Cô Dung ở, trong lòng thấy bất an.
Chính xác như Diệp Cô Dung dự đoán, anh vừa mới xuống sân bay là đến nhà hàng là do được giai nhân mời đến đây với giai nhân, nào ngờ đến cửa nhà hàng thì gặp ngay Diệp Cô Dung, thấy cô mặt váy dạ hội cùng một người đàn ông khác lên xe, không biết họ có quan hệ như thế nào, anh như bị ma xui quỷ khiến chen vào, thậm chí còn bỏ mặc Lucia ở cửa nhà hàng, đó không phải là tác phong xưa nay của anh.
Không sai, anh thích Diệp Cô Dung, nhưng anh cũng từng thích rất nhiều cô gái khác, bất l