Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
>“Ha ha…” Cậu ta bật cười lên, bỗng nhiên nói: “Cô có biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô thì có cảm giác gì không?”
“Hả?”
“Là chắc chắn cô có chuyện gì buồn…”
“Chiêu đó thường dùng để gạt mấy nữ sinh thôi.” Diệp Cô Dung cười nhạt, “Em trai à, lúc cậu một tuổi, tôi đã bốn tuổi rồi.”
“Cô là một người rất thú vị.”
“Cảm ơn. Nếu như cậu không giả vờ già dặn, cũng rất đáng yêu đấy.”
***
Cô còn tưởng rằng Trần Duyệt vô cùng coi trọng bữa yến tiệc này, cho dù không phải là nhân vật quan trọng tối này thì cũng có một vai diễn gì đó, kết quả là, hai người họ vừa đi vào được hơn mười phút thì phải đứng đợi ở góc, chỉ có nhân viên phục vụ đến bắt chuyện với họ. Điều này làm cho Diệp Cô Dung có chút buồn bực, cũng may là có vài ba trò chơi vòng tròn giải trí, cô cũng thấy chút vui vẻ.
Lúc đi toilet rồi quay về, nghe thấy bữa tiệc bỗng nhiên trở nên rất náo nhiệt, mọi người như các chòm sao vây quanh một cô gái, trong đó có một số người là người nước ngoài, từ vị trí của Diệp Cô Dung nhìn qua, chỉ thấy cô gái kia có mái tóc xoăn, màu nâu dưới ánh đèn rất óng ả mượt mà, rõ ràng là được chăm chút cẩn thận.
Tất cả mọi người ở đại sảnh đều đứng lên, chăm chú hướng về phía nghi lễ, Trần Duyệt cũng rời khỏi chỗ ngồi, cùng một người đàn ông tóc dài mặc âu phục màu đen nói chuyện thì thầm với nhau, hai người ghé sát vào nhau, người kia chẳng biết nói gì đó mà họ cùng nhau cười thành tiếng, rất ăn ý uống rượu trò chuyện, thấy Diệp Cô Dung đi đến, người đàn ông kia rời đi.
Cô nhìn đám đông kia, hỏi Trần Duyệt: “Nhân vật nữ chính là ai?”
Cậu ta dường như lần đầu tiên mặc tây trang, không được tự nhiên lắm kéo cà vạt, nói: “Lucia, ca sĩ Italia, công ty mời cô ấy làm người phát ngôn cho trò chơi mới.”
“Chưa từng nghe qua.”
“Cô ấy là ca sĩ hợp đồng với công ty sản xuất đĩa nhạc Italia, rất nổi tiếng ở Nhật Bản và Hàn quốc.”
“Xem ra Công ty cậu cũng rất có nhiều tiền.”
“Là nhà đầu tư có tiền.” Trần Duyệt mỉm cười, mắt hướng về một người đàn ông trung niên mập mạp.
Diệp Cô Dung nhìn lướt qua đang chuẩn bị nói gì, bỗng nhiên nhìn thấy mặt nữ ca sĩ kia, cô hơi giật mình, thốt lên: “Hả?”
Trần Duyệt thấy cô nhìn Lucia, liền hỏi: “Sao vậy?”
Cô Lucia này vô cùng quen mặt, giống người bạn giường của Nhan Cảnh Thần, nhưng điều này đương nhiên không thể nói thẳng ra, huống chi cô ấy chỉ là người mà gặp qua một lần vào buổi tối, vì vậy cô cười nói: “Hình như đã gặp qua cô ấy ở đâu đó rồi…”
Trần Duyệt hiểu cười nói: “Đài truyền hình đã có một chương trình phỏng vấn cô ấy.”
Diệp Cô Dung gật đầu, vẫn còn nhìn cô ấy. Trang phục của Lucia cực kỳ hoa lệ, chỉ mỉm cười, rất ít nói chuyện, càng cẩn trọng cao quý.
Trần Duyệt và Diệp Cô Dung vừa ngồi vào vị trí thì người chủ trì lễ hội lên sân khấu đọc bài diễn văn, cô thấy Trần Duyệt cười nửa miệng, liền hỏi nhỏ: “Tối nay là tối liên hoan của các lập trình viên à?”
Trần Duyệt biết cô ám chỉ gì, cũng cười nói nhỏ “Đương nhiên là không phải. Tôi có thể ngồi ở đây là vì bố tôi.”
Diệp Cô Dung nhớ mang máng bố mẹ cậu ta làm việc ở cơ quan nhà nước, nhưng không biết là chức vụ cao đến đâu, lúc này nghe vậy giật mình “Cha cậu là người của giới chính trị?”
Không ngờ cậu ta lại cười nói: “Cũng có thể nói như vậy.”
Diệp Cô Dung ngạc nhiên, nhưng cậu ta chỉ cười không nói gì.
Cô giả vờ buồn nản nói nhỏ: “Giờ tôi hối hận rồi, xem ra tôi phải hẹn hò với cậu tiếp…”
Trần Duyệt không nhịn được cười thành tiếng, một người đàn ông bên cạnh lập tức nghiêng đầu nhìn qua, được cậu ta bắt chuyện, hai người liền tán gẫu với nhau, toàn là chuyện nghề nghiệp, Diệp Cô Dung nghe không hiểu, cũng không có hứng thú, chỉ đưa mắt nhìn xung quanh, quả nhiên, người đàn ông nào cũng có bạn gái, không biết ai đặt ra quy củ biến thái như này.
Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc, Diệp Cô Dung như trút được gánh nặng. Bởi vì tính tình Trần Duyệt ôn hòa đáng yêu, cô vừa ra khỏi đó đã oán giận nói: “Chiếc giày cao gót này sắp lấy mạng của tôi rồi, tôi vốn đang nằm trên giường ăn đồ ăn vặt xem truyền hình, cũng đều tại vì cậu mà…” Vừa nói xong thì chiếc giày xẹo đi làm cô suýt ngã. Trần Duyệt vội vươn tay ra đỡ lấy cô, liên tục nói cảm ơn.
Cô quay lại trừng mắt với cậu ta: “Nói thật đi, chừng nào cậu giải quyết chuyện xem mắt đấy?”
Trần Duyệt cười than một tiếng: “Chẳng mấy khi tôi được thể hiện là người có lòng hiếu thảo, đi theo mẹ một chuyến du lịch, dì Chu là bạn cùng học với mẹ tôi, mấy bà trò chuyện với nhau rất ăn ý, chẳng biết thế nào thì lại nhắc đến cô, dì Chu liền khen ngợi cô giống như một bông hoa…”
Diệp Cô Dung ngắt lời cậu ta: “Nghe ý tứ của cậu, tôi làm người khác rất thất vọng à?”
Trần Duyệt cười ha hả: “Tuy rằng cô không giống một đóa hoa, nhưng cũng không đến mức làm người khác thất vọng.”
Diệp Cô Dung giả vờ giận nói: “Đề nghị cậu lập tức gọi điện cho dì Chu, đem những lời nói này chuyển cho bà ấy.”
Trần Duyệt càng được thể trêu chọc, cười lộ ra má lúm bên má, nói: “Yên tâm, chắc chắn tôi sẽ nói được làm được. Bây giờ, cho phép t