Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
ẻ bề ngoài rất lịch sự già dặn, theo sau là một thanh niên rõ ràng là rất ngượng ngùng. Diệp Cô Dung xấu hổ không dám nhìn họ nhiều.
Hai bên thân thiện giới thiệu với nhau một hồi, màn giới thiệu đơn giản hoàn tất, bà Diệp liền yêu cầu mọi người ngồi vào vị trí trên bàn ăn. Trong bữa ăn cứ luôn nhắc đến chuyến đi du lịch đó, vô cùng phấn khởi, rõ ràng là chuyến du lịch đó đã để lại vô cùng ấn tượng tốt với họ. Lần đầu tiên trong cuộc đời Diệp Cô Dung như đứng đống lửa như ngồi đống than, ăn cũng không thoải mái, chỉ nhớ tên người thanh niên đó là Trần Duyệt, cũng không dám nhìn nhiều.
Nhưng thật ra mẹ của Trần Duyệt thì thể hiện rõ mục đích, bà cứ quan sát cô chăm chú, hỏi cô một số việc, cô lễ phép trả lời ngắn gọn nhất. Dì Chu khen cô hiền lành ngoan ngoãn thông minh, Diệp Cô Dung nghe thế mà dở khóc dở cười. Vất vả ăn xong bữa cơm, dì Chu còn nhiệt tình để lại phương thức liên hệ của hai bên, rồi đứng lên từ biệt. Bà Diệp nhiệt tình tiễn ra tận ngoài, còn không quên nhắc họ lái xe cẩn thận.
Cửa vừa đóng, Diệp Cô Dung lập tức ngã vào ghế sofa thở phào: “Trời ơi, mặt của con cười đến cứng ngắc rồi đây này.”
Ông Diệp cười ha ha.
Bà Diệp còn lườm cô: “Thế nào? Cậu ta được chứ?”
Diệp Cô Dung thở dài: “Con chẳng nhìn kỹ cậu ta, mà làm hại con còn ăn không được no.”
Cô nói xong đứng lên ngồi vào bàn cầm đũa gắp rau ăn, bà Diệp cũng ngồi vào, nhìn con nói: “Mẹ thấy cậu ta cũng được lắm, con cũng nên làm gì đi, để cho mẹ thấy một chút sự nghiêm túc của con.”
Diệp Cô Dung nuốt miếng rau, không nói lời nào chỉ liên tục gật đầu.
Hiểu con gái không ai bằng mẹ, bà Diệp nghiêm mặt nói: “Con cũng không nên làm cho qua loa đâu đấy.”
Diệp Cô Dung ậm ờ nói: “Mẹ, người ta chắc không nhắm trúng con đâu. Con nhiều tuổi hơn họ.”
Bà Diệp hừ một tiếng: “Mẹ thấy người ta rất hài lòng về con.”
Diệp Cô Dung buông đũa, cầm bát canh uống một hơi cạn sạch, nói: “Vậy chờ cậu ta liên hệ với con đã. Thôi, thời gian không còn sớm nữa, con phải về thôi, muộn quá khó bắt xe lắm.”
Cô lấy khăn giấy còn chưa kịp lau miệng đã cầm túi mở cửa đi ra ngoài, bỏ mặc mẹ vẫn còn đang lải nhải trong nhà. Lúc lên xe nhớ lại, cô vừa bực mình vừa buồn cười, sau chuyện tình cảm với Nhiếp Dịch Phàm, trong thời gian này cô thực sự không muốn yêu đương gì.
Cô gọi điện kể chuyện này cho La Tố Tố nghe, La Tố Tố cười to trong điện thoại, nói hoàng thượng không vội mà thái giám đã vội, sau đó thì bảo cô nhìn xung quanh thấy ai vừa ý thì chọn lựa đi. Bản thân La Tố Tố cũng từng bị bố mẹ lải nhải như vậy, cho tận đến lúc gặp Vương Vũ Dương mới thôi. Cuối cùng cô còn hả hê nói với Diệp Cô Dung, chúc mừng cậu cuối cùng đã theo gót tớ.
Diệp Cô Dung không ngờ là Trần Duyệt lại liên lạc với cô, cậu ta rất lịch sự gửi tin nhắn hỏi số QQ của cô, cô không có QQ, liền cho cậu ta tài khoản MNS. Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cậu ta dường như không có quy luật, thường trò chuyện vào buổi tối, Diệp Cô Dung cũng không để ý. Trò chuyện tìm hiểu dăm ba câu, cô quanh co lòng vòng ám chỉ mình là người đã lớn tuổi hơn cậu ta, cậu ta đều rất thờ ơ, thấy cô buổi tối sáng đèn thì vẫn chào hỏi như cũ, nhưng cũng không quá bám riết lấy, chứng tỏ cậu ta cũng không quá nóng lòng có bạn gái. Hai người trò chuyện với nhau rất bình thường. Diệp Cô Dung thấy lòng nhẹ nhõm, lúc mẹ cô hỏi đến, liền nói là hai người đang liên lạc với nhau làm bà Diệp vô cùng kỳ vọng.
Cứ như vậy khoảng chừng hơn một tháng, cậu ta bỗng nhiên muốn hẹn cô đi ăn. Diệp Co Dung nghĩ không bằng gặp nhau nói chuyện cho rõ ràng, tốt nhất là để cậu ta đưa ra lý do không hợp nhau, như vậy thì để mẹ có trách gì cũng không được.
Nhiếp Dịch Phàm từ lần trước đánh người thì không thấy bóng dáng, hoàn toàn đúng theo mong muốn của cô, không tới quấy rầy cô, nhưng ít nhiều điều này cũng khiến cho cô có chút phiền muộn.
Trung tuần tháng năm Nhan Cảnh Thần bay tới Châu Âu báo cáo công tác, tiện đường đi một vòng đến Nhật Bản. Hai người vẫn chỉ liên lạc với nhau qua thư điện tử. Tần suất Nhan Cảnh Thần sử dụng mail còn nhiều hơn so với điện thoại di động, sau ngày nghỉ lễ mùng một tháng năm, hai người họ chỉ liên lạc một lần duy nhất qua điện thoại, là bởi vì có một tối cô xem phim truyền hình, bỗng nhiên nhớ đến đĩa phim Italia kia, liền gọi cho anh, anh kiểm tra lại quả nhiên là vẫn còn trong đầu đĩa, nói khi nào có thời gian sẽ mang trả lại cho cô. Nhưng anh lại chẳng có thời gian. Còn thời gian của cô thì rất phong phú nhưng không đến mức vì chiếc đĩa phim đó mà đi xuyên một vòng qua nửa thành phố. Dù sao thì thời gian của cô gần đây tất cả đều đi vào quỹ đạo, tương đối an nhàn, có thể sắp xếp cuộc hẹn hoặc đi giải trí đâu đó.
Trần Duyệt hẹn cô vào ngày thứ sáu, thông thường vào thứ sáu cô thường ăn mặc thoải mái, hôm đó cô mặc chiếc áo sơmi màu lam ngắn tay, thắt lưng da bò thời trang, quần bò mài mòn ngắn đến đầu gối nhưng vẫn lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp. Cả người cô chỉ có đôi chân đó là có giá, có thể đẹp như chân người mẫu.
Diệp Cô Dung đối với khuôn mặt củ