Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.

hế sofa, lại nói: “Được rồi, anh có món quà muốn tặng em.”
Diệp Cô Dung đặt hộp thuốc trong tay xuống, thấy một món quà được đóng gói rất đẹp, cầm lấy ý bảo anh: “Là cái này?”
Anh gật đầu cười nói: “Mở ra xem đi.”
Cô mở ra xem, vừa nhìn thấy đã ném sang một bên, Nhan Cảnh Thần có chút thất vọng đi tới, hỏi: “Không thích à?”
Cô hất đầu về hộp quà, bĩu môi nói: “Anh xem có dùng được không?”
Anh vừa nhìn đã kêu lên: “Sao lại vỡ rồi?”
Cô xòe tay ra: “Không phải tôi làm.”
Trong hộp là cái cốc có hình dạng hai đứa trẻ con, màu trắng, bởi vì vỡ nát nên không nhìn rõ hoa văn. Nhan Cảnh Thần vẫn còn thất vọng, khẽ chau mày nói lầm bầm: “Chẳng lẽ là trên máy bay…”
Diệp Cô Dung tuyệt đối không nhận tình của anh: “Anh tặng quà cho tôi có ý gì? Tôi không thiếu cốc.”
Nhan Cảnh Thần ném hộp quà vào thùng rác, tiện miệng nói: “Đồng nghiệp mua ở sân bay, anh nhờ cô ấy mua hộ…”
Diệp Cô Dung liên tục gật đầu: “À, thì ra không phải do tự tay anh mua, thảo nào…”
“Anh không biết cách mua quà tặng phụ nữ, anh không có kinh nghiệm…” Nhan Cảnh Thần vô tội nhún vai.
“Nhưng anh cũng không được tùy tiện mua một món đồ đến để gạt một cô gái.” Diệp Cô Dung lập tức ngắt lời anh.
Nhan Cảnh Thần cứng họng, trừng mắt nhìn cô, quét từ trên xuống dưới một lúc, bỗng nhiên cười nói: “Em mặc như vậy rất có ý nghĩa đấy…”
Diệp Cô Dung không đợi anh nói hết đã hét lên một tiếng, trốn vào trong phòng ngủ. Ông trời ạ, tối qua cô mặc chiếc áo T-shirt dài in hình ảnh phim hoạt hình đi ngủ, sáng này dậy cũng không thay quần áo, còn không mặc áo ngực, chỉ mặc thêm một chiếc quần jean siêu ngắn, không rửa mặt chải đầu mà cứ thế bận rộn đến giờ, thực sự là một chút hình tượng cũng không có.
Cô vội vàng rửa mặt chải tóc, thay quần áo xong trở ra thì Nhan Cảnh Thần đã vào phòng khách mở máy vi tính bận rộn công việc, cô không thể tin được gầm lên: “Anh đến nhà của tôi để làm việc? Còn muốn tôi nấu cơm cho anh ăn?”
“Anh không thể đến nhà hàng để làm việc, mà anh lại muốn ăn cơm cùng em.” Nhan Cảnh Thần ngẩng lên nhìn cô, vẻ mặt tỏ ra rất chân thành.
“Cho nên, anh đã nghĩ ra cách vẹn toàn đôi đường này.”
“Như vậy mới tiết kiệm được thời gian, không phải chịu đựng sự quấy rối, ồn ào. Anh nghe nói ở Trung Quốc, ăn uống là phương thức giao lưu tình cảm hữu hiệu nhất, anh nghĩ nếu như hai người cùng nấu cơm ăn cơm, chắc chắn tình cảm càng tiến bước.”
Diệp Cô Dung bị lý luận của anh làm cho bật cười: “Sao anh không hỏi qua ý kiến của tôi?”
Anh nhìn cô chăm chú: “Ý kiến của em là gì?”
Diệp Cô Dung mỉm cười trả lời anh: “Tôi không muốn ăn uống, cũng không muốn nấu cơm. Nhưng, tôi không ngại cho anh mượn nhà bếp.”
Nhan Cảnh Thần ngớ ra một chút, bỗng nhiên chuyển trọng tâm câu chuyện: “Chúng ta lâu không gặp như vậy, em gặp anh hình như rất không thích lắm.”
Diệp Cô Dung bật cười khẽ: “Lại là chiêu này, tùy anh nói gì cũng được, tôi tuyệt đối không xuống bếp đâu.”
“Em biết nấu nướng, toàn bộ đồ ăn ở đây…”
“Nhưng lúc này tôi chỉ muốn làm làm việc mà tôi thích.”
“Em thích gì…”
“Hiện giờ tôi chỉ muốn đi ăn một bát cháo đậu xanh, còn anh tự mà đi nấu cơm đi.”
“Anh chỉ biết làm mỗi món trứng sốt cà chua thôi.” Anh cuối cùng cũng ý thức được Diệp Cô Dung không nói đùa, vẻ mặt anh đau khổ nói.
“Đó là việc của anh.”
“Nếu không cho anh xin một bát cháo đậu xanh.”
“Xin lỗi, cháo đậu xanh chỉ dành cho một mình tôi thôi.”
“Xin cho anh biết, cái gì có thể lay động được ý chí sắt đá của em?”
“À…” Diệp Cô Dung trả vờ trầm ngâm, mỉm cười nói: “Kim cương khoảng 3 cara gì đó thì may ra.”






Thời gian săn tình
Ngày hôm đó cuối cùng Diệp Cô Dung vẫn phải xuống bếp, vì không đành lòng thấy nhà bếp vừa được mình lau dọn sạch sẽ bị phá hư, về phương diện khác cũng thực sự không muốn để anh đói bụng. Vừa ăn Nhan Cảnh Thần vừa khen tay nghề nấu nướng của cô không ngớt, ăn xong còn tự chủ động đi rửa bát, bị Diệp Cô Dung không nhịn được đẩy ra ngoài.
Chờ đến khi cô thu dọn lại nhà bếp xong rồi quay lại phòng khách, thấy Nhan Cảnh Thần đang chau đôi mày rậm trước màn hình vi tính, cô đi tới kiểm tra: “Tôi thật hiếu kỳ sao anh lại luôn bận rộn như vậy?”
Nhan Cảnh Thần đau khổ thở dài: “Em xem đi.”
Diệp Cô Dung vội xem qua một chút, cũng chỉ là bảng biểu báo cáo cùng với vài phần dự toán tài chính, ngoài ra còn có thêm hai thư dự thảo bổ nhiệm nhân sự. Cô xem xong bĩu môi nói: “Có gì khó đâu, thì ra là anh bận mấy thứ này.”
Nói tóm lại, Nhan Cảnh Thần chỉ có thể là bạn, tuyệt đối không thể là người yêu.
Cô quyết định xong, cúi xuống tiếp tục giặt quần áo, tính toán dù sao địch bất động ta bất động, nếu anh ta mà vẫn cứ cợt nhả như vậy, cô thì sẽ phối hợp với anh cho vui, thế nhưng, nhỡ, nếu như anh động lòng thật thì sao? Chỉ sợ với đạo hạnh của mình thì…
Diệp Cô Dung thầm than một tiếng, có chút phiền muộn cầm quần áo ném vào trong chậu nước để giặt.
Trong phòng khách, Nhan Cảnh Thần lại nhận điện tho