Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

c vào ổ điện, nói: “Không ai lấy dao ép anh…”
Anh liền đề nghị: “Hay là tối nay em đưa anh đi ra ngoài chơi nhé được không”
Diệp Cô Dung kinh ngạc cười: “Tôi đưa anh đi chơi? Anh đùa à, cái này anh còn sành hơn tôi…”
Nhan Cảnh Thần trừng mắt với cô định phản bác lại, nhưng nghĩ lại rồi nói: “Cho dù là như vậy, thì cũng phải tìm được chỗ nào đông vui một chút, bằng không anh hùng không đất dụng võ.”
Diệp Cô Dung gần đây ngủ quá nhiều rồi, vừa rồi lại ngủ cả buổi chiều, tinh thần trạng thái cũng rất thoải mái, liền đồng ý: “Vậy thì đi, tối nay đưa anh tới quán bar ở đường Hành Sơn, đến lúc đó anh có thủ đoạn bản lĩnh gì cứ lấy ra hết, để tôi còn được mở rộng tầm mắt với.”
Nhan Cảnh Thần cười nói: “Cũng được, để em thấy anh được hoan nghênh nhiều đến mức nào.”
Diệp Cô Dung trợn mắt, đối với vẻ tự đại của anh thì hết biết nói.
Hai người ngồi uống trà, thấy thời gian không còn sớm nữa, cô bắt tay nào chuẩn bị nấu cơm, Nhan Cảnh Thần đang làm việc liền ngẩng đầu lên nói: “Dù sao cũng đi ra ngoài, ngại gì mà không ra nhà hàng ăn chứ”
Diệp Cô Dung nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Để tôi đi thay quần áo.”
“Mặc thế đẹp lắm rồi.”
“Như vậy sẽ khiến anh có áp lực.” Diệp Cô Dung không quay đầu lại mà đi vào phòng.
Nhan Cảnh Thần cười cười, trả lời mấy thư điện tử, rồi mới tắt laptop, đứng lên đi vào buồng vệ sinh, tiện thể rửa mặt mặt mũi một chút, lúc đi ra thì Diệp Cô Dung đã xong xuôi đâu vào đấy, cô mặc một chiếc váy màu đỏ, cổ áo chữ V, cổ đeo dây chuyền, tay đeo đồng hồ trắng, đi đôi giày cao gót màu xám bạc, lộ ra đôi chân thon dài mỹ lệ, trên mặt đánh một lớp phấn mỏng, thoa một ít son môi, nhìn rất đẹp.
Nhan Cảnh Thần nhìn cô chăm chú chừng ba phút, trong lòng Diệp Cô Dung tràn đầy mong muốn được anh khen ngợi hai ba câu, ai ngờ anh nói: “Em không có ngực, sao lại còn mặc chiếc váy trễ ngực thế này?”
Diệp Cô Dung trợn mắt nói to: “Bây giờ anh thay đổi ý kiến vẫn còn kịp đấy.”
Nhan Cảnh Thần lập tức chuyển thái độ, cười làm lành nói: “A, chiếc váy này vô cùng hợp với em, nhìn vô cùng sang trọng, đôi chân rất đẹp…”
Diệp Cô Dung không chút nào cảm kích cắt ngang: “Có đi hay không?”
Nhan Cảnh Thần bất đắc dĩ nhún nhún vai, đi trước mở cửa, Diệp Cô Dung quay người đi ngược lại vào phòng ngủ, anh vội kêu to: “Được rồi, anh xin lỗi! Anh sai rồi!”
Nói còn chưa xong đã thấy Diệp Cô Dung cầm một chiếc túi tinh xảo một lần nữa đi ra, vẫn tức giận trừng mắt với anh. Hai người ra cửa đi vào thang máy, cô vẫn còn lấy gương kiểm tra mình một chút, nhưng đối với câu nói của anh vẫn canh cánh trong lòng.
Vóc người cô cao gầy, nếu quay trở về thời sinh viên ngây thơ hồn nhiên, thì vóc người như vậy rất được nhiều người yêu thích theo đuổi, nhưng bởi vì tuổi đã nhiều dần lên, đối với thói hư tật xấu của đàn ông cô cũng hiểu một hai, trong tâm lý cũng có chút tiếc nuối. Người thẳng thắn giống như Nhan Cảnh Thần thì là lần đầu tiên cô gặp, ngay cả Nhiếp Dịch Phàm cũng chưa bao giờ thẳng thắn như thế, cảm giác của cô thật sự là xấu hổ nhiều hơn tức giận. Thực ra, cô như được quấn trong chiếc váy đỏ khá rộng, lúc di chuyển bầu ngực như ẩn như hiện, vô cùng phong tình, Nhan Cảnh Thần xuất phát từ tâm lý độc chiếm mỹ nữ, đương nhiên không muốn cô mặc như vậy.
Diệp Cô Dung vì xấu hổ nên gần như không còn tâm tình mà đấu võ mồm với anh, trong lúc hai người ăn cũng không tranh cãi anh một câu tôi một câu. Nhan Cảnh Thần thấy cô buồn bã gần như không nói gì, anh liền nhớ đến hình ảnh lần đầu tiên gặp cô.
Đó là buổi trưa mưa phùn kéo dài, anh đi qua nhà hàng, liếc nhìn thấy một cô gái ngồi bên khung cửa kính, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế mây hút thuốc lá, khoảng cách là một con đường nên anh không nhìn rõ mặt cô ấy, chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó đã vô cùng động lòng người, như là một hình ảnh trong một bộ phim điện ảnh đen trắng thời xưa. May mắn đó lại là một ngày nhàn nhã, anh liền đẩy cửa nhà hàng đi vào, gọi tách cà phê, rồi mượn cớ đi vệ sinh để tìm cơ hội nhìn mặt cô, đó không phải là tuyệt sắc giai nhân gì, nhưng vẻ buồn bã này ngược lại rất thân thiết với tình cảm mơ hồ nằm rất sâu trong ký ức của anh. Anh là người không do dự khi đến bắt quen với phụ nữ, nhưng trong nháy mắt lại trở nên do dự.
Biểu hiện của Nhan Cảnh Thần ngẩn ngơ trong hồi ức, Diệp Cô Dung nhìn còn tưởng anh thực sự tức giận, liền đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt anh, cười nói: “Ai đắc tội với anh à?”
Anh đưa mắt nhìn cô chăm chú, im lặng chốc lát rồi mỉm cười nói: “Không có.” Trong lòng anh nảy lên một sự ngạc nhiên, cô rất nhạy bén và sắc xảo, mồm miệng linh hoạt, so với hình bóng trong trí nhớ của anh thật sự khác nhau quá xa.
Diệp Cô Dung không hiểu tâm tư của anh, xem đồng hồ rồi nói:”Tám giờ bốn mươi phút rồi, thanh toán được chưa?”
Nhan Cảnh Thần trừng mắt: “Anh còn chưa ăn no.”
“Ai bắt anh ăn không no đâu.”
“Bị em làm tức giận nên ăn không ngon.”
“Không sao đâu, đến quán bar gặp mỹ nữ là hết buồn ngay mà.”
“Ăn không no, anh không có tâm trạng mà tán tỉnh phụ nữ.” Miệng thì nói nhưng tay