Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
thì vẫy người phục vụ để tính tiền.
Hai người lái ô tô đến đường Hành Sơn, chọn bừa một quán bar đi vào, vì là cuối tuần nên đặc biệt náo nhiệt, mặc dù thời gian còn sớm nhưng người cũng đã khá đông rồi. Hai người ngồi ở quầy bar, gọi một chai rượu, Diệp Cô Dung quan sát xung quanh, không ít người là mỹ nữ xinh đẹp, nhưng đại đa số đều có bạn trai đi cùng.
Đến mười giờ, người càng lúc càng đông, Diệp Cô Dung bắt đầu cảm thấy rất ồn ào, còn Nhan Cảnh Thần thì vẫn an phận ngồi uống rượu, cô đưa đồng hồ đến trước mặt anh, trêu ghẹo nói: “Chúng ta ngồi hơn tiếng đồng hồ rồi, anh chuẩn bị thể hiện bản lĩnh tán tỉnh phụ nữ chưa?”
Nhan Cảnh Thần đặt chén rượu xuống, mỉm cười với cô, đôi mắt bỗng nhiên chuyển hướng, ở cửa đi vào một cô gái trong trang phục đen huyền, khuôn mặt lạnh lùng kiều diễm, mắt không chớp đi thẳng về hướng quầy bar.
Anh cong khóe miệng lên nhìn Diệp Cô Dung cười: “Là cô ta.”
Diệp Cô Dung vô cùng kỳ vọng cầm chén rượu lên uống một hớp lớn: “Có cần tôi tránh đi không?”
Nhan Cảnh Thần cười thâm ý: “Không cần.”
Mặc dù anh nói không cần, nhưng cô vẫn ý thức nhích xa anh một chút. Cô gái lạnh lùng kia lúc đi ngang qua họ thì liếc Nhan Cảnh Thần một cái, rồi dừng lại bên cạnh họ, đặt điện thoại di động và túi xắc lên trên mặt quầy bar, người hầu rượu lập tức đưa cho cô ấy một cốc rượu đen có đá.
Diệp Cô Dung đoán cô ta là khách quen của quán bar.
Nhan Cảnh Thần cũng liếc về cô ta một cái, đợi hơn mười phút vẫn không thấy anh có động tĩnh gì, Diệp Cô Dung nói: “Anh vẫn chưa thể hiện bản lĩnh đi à…”
Anh lườm cô: “Em gấp gì chứ.”
Lúc này cô gái kia ưu nhã lấy ra một điếu thuốc, chiếc bật lửa trong tay còn chưa bật lên, lập tức ngay bên cạnh có một người đàn ông nhanh hơn ân cần bật lửa lên, hai người thì thầm nói chuyện với nhau.
Diệp Cô Dung vô cùng thất vọng: “Không hay tí nào, cô ta đã bị người khác nhanh chân hơn rồi.”
Nhan Cảnh Thần liếc qua, cười khẽ: “Người đàn ông kia không phải là mục tiêu của cô ta.”
Diệp Cô Dung ngẩng lên nhìn, quả nhiên, người đàn ông kia đã lẩn vào đám đông, tránh xa con mồi.
“Xem đây.” Nhan Cảnh Thần đánh sang cô một đôi mắt mê hoặc, rồi nhấc chén rượu rời chỗ ngồi đi đến đó. Ánh mắt Diệp Cô Dung lấp lánh nhìn theo lưng của anh, so với đương sự còn hưng phấn hơn.
Nhan Cảnh Thần đi đến bên cạnh cô gái kia, hơi nghiêng mặt nhìn cô ta chăm chú, dùng giọng nói trầm thấp khêu gợi: “Tiểu thư, tôi định khuyên cô không nên hút thuốc, nhưng lúc cô hút thuốc, vô cùng đẹp.”
Giọng nói của anh không lớn, tiếc rằng Diệp Cô Dung lại đang tập trung nhĩ lực nên nghe được, cô suýt phun ngụm rượu ra, vội xoay người sang hướng khác ho khan, trong lòng vô cùng khinh thường anh ăn nói khoác lác, nhưng cũng không thể không thừa nhận câu nói đó rất cao minh.
Cô còn đang che miệng ho lấy ho để, một nhóm ba bốn người vận âu phục giày da, trang trọng từ ngoài cửa tiến vào. Họ được một cô gái tóc dài thướt tha hướng dẫn lên lầu. Trong số đó, có một người đàn ông trung niên mặc âu phục sẫm màu cứ nhìn cô không chớp mắt.
Diệp Cô Dung ho đến cả mặt đều ửng đỏ. Cô nhấc ly rượu hớp một ngụm, hơi ngửa đầu về phía sau, vô tình chạm phải ánh mắt của người kia. Người đàn ông đó dường như có chút ngây người, đến khi cô gái phía trước tười cười quay lại vỗ nhẹ lên tay mình, ông mới chợt bừng tỉnh bước tiếp lên lầu. Lúc đi còn không quên ngoái lại nhìn cô lần nữa.
Diệp Cô Dung mơ hồ cảm thấy ông ta có chút quen mặt nhưng nhất thời nghĩ không ra đã gặp ở đâu. Nhưng nhìn khí chất đó, nhất định không phải là người cô có thể tiếp xúc hàng ngày. Cô nghĩ không ra cũng không muốn nghĩ nữa, quay đầu lại nhìn Nhan Cảnh Thần lúc này đã tự giác ngồi xuống bên cạnh người đẹp. Vẻ băng giá trên mặt đã tan chảy hóa thành nụ cười như gió xuân trên môi cô.
Nhan Cảnh Thần thừa dịp uống rượu quay đầu nháy mắt với cô khiến cô nhịn không được bật cười. Khách quan mà nói, sự tự tin của anh không phải là không có căn cứ, làm một người tình, anh là lựa chọn hoàn hảo, đẹp trai, giàu có, kĩ thuật cao siêu —— đương nhiên, điều này chỉ là dựa trên kinh nghiệm hạn hẹp của Diệp Cô Dung để đánh giá.
Bọn họ không biết nói chuyện gì, cô gái đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Cô Dung, vẻ mặt ghi rõ hai chữ kinh ngạc. Diệp Cô Dung vẫn vụng trộm nhìn chằm chằm hai người, lúc này bắt gặp ánh mắt của đối phương, không kịp trốn tránh, đành phải hướng cô nàng nở một nụ cười thân thiện. không ngờ người đẹp sắc mặt đột biến, chộp lấy tui xách, vội vàng chạy lấy người. Lúc đi qua bên người Diệp Cô Dung, cô ta còn không quên vứt lại một ánh mắt như nhìn thấy quỷ, kèm thêm một câu “Đồ thần kinh” .
Tình huống thay đổi đột ngột, Diệp Cô Dung chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, ánh mắt kinh ngạc nhìn Nhan Cảnh Thần. Anh mặt không chút thay đổi nhún nhún vai, tự rót cho mình một ly rượu. Cô nhìn mặt đoán ý, cười hỏi: “Không thu phục được sao?”
“Làm sao có thể?”
“Vậy sao cô ấy lại rời đi?”
“Bởi vì cô ấy không chấp nhận ba người…”
“Ba người?” Diệp Cô Dung nghi hoặc chau mày.