Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
ại, nói bằng tiếng Anh, giọng nói sang sảng cho dù tiếng nước đang chảy mà vẫn nghe được rất rõ ràng.
“Cô lại tăng ca ư? Thật cực khổ cho cô.”
“…”
“Về báo cáo đó, ừ, tôi nhận được rồi, vẫn chưa xem, hiệu suất làm việc của cô rất cao.”
“…”
“Không cần khiêm tốn, cô làm rất khá.”
Diệp Cô Dung nghe ngữ khí của anh tràn ngập sự nhiệt tình, hết lòng khen ngợi thì đoán rằng đối phương chắc là phụ nữ, 80% là nữ trợ lý kia, cô liền mỉm cười lấy quần áo trong máy giặt ra, bỏ vào trong giỏ, rồi đem tới sân thượng phơi, khi quay lại, Nhan Cảnh Thần vẫn đang nói chuyện điện thoại: “Cứ như vậy đi, tôi xem xong sẽ nhanh chóng gửi lại cho cô, vất vả cô rồi.”
Nói xong anh cúp điện thoại, nhìn sang cô nhoẻn cười, dò hỏi: “Buổi chiều có sắp xếp gì chưa?”
Diệp Cô Dung mặt tỉnh bơ trả lời anh: “Tôi đang lo lắng xem sắp xếp anh như nào đây.”
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên cười rộng hơn, hai tròng mắt đen kịt sáng rỡ, hé ra hàm răng trắng muốt: “Đây chính là nhiệm vụ vô cùng khó khăn gian khổ nhất.”
Diệp Cô Dung tức giận quay về phòng ngủ, bỗng nhiên dừng ở trước cửa xoay người lại nói: “Nếu như có lần sau, tôi muốn thu phí của anh, cộng thêm phí phục vụ.”
Nhan Cảnh Thần cười ha ha: “Anh sẽ chuẩn bị tiền mặt thật tốt.”
Diệp Cô Dung ý thức sự biểu đạt của mình bị sai, lập tức sửa lại cho đúng: “Ý tôi nói, tuyệt đối không có lần sau.”
Nhan Cảnh Thần giả vờ khổ não: “Anh không biết anh lại không được hoan nghênh như thế.”
“Nếu như anh thật sự đừng quá đề cao mình.” Diệp Cô Dung đang định vào phòng, đột nhiên lại quay lại, thay một vẻ mặt tươi cười hỏi: “Được rồi, nghe nói gần đây anh có nữ trợ lý mới.”
Nhan Cảnh Thần trong mắt khẽ biến đổi, yên lặng một chút hỏi: “Gần đây em và Nhiếp Dịch Phàm vẫn còn liên lạc với nhau phải không?”
Diệp Cô Dung ngẩn ra: “Sao lại nhắc đến anh ta?”
Anh cười nửa miệng nói: “Bọn anh gặp nhau ở sân bay, chắc chắn là anh ta đã nói với em rồi, ha ha, không ngờ em vẫn còn vương vấn tơ lòng không dứt được với anh ta…”
Diệp Cô Dung không đợi anh nói hết đã bật cười lên, đâm lao phải lao theo: “Đúng vậy, tôi dự định quay lại với anh ấy đấy, anh đừng tới mà phá hư chúng tôi.”
“Thật sự?” Sắc mặt Nhan Cảnh Thần thực sự biến đổi.
“Ừ hứ.” Diệp Cô Dung từ chối trả lời, chỉ mỉm cười.
“Anh nhớ em từng nói em thích người trong sạch…”
“Tôi cũng nhớ anh từng nói, cần phải học cách tha thứ.”
“Khi đó anh vẫn chưa quyết định theo đuổi em.” Bộ dạng anh uất ức.
Những lời này làm cho Diệp Cô Dung suýt ngã, cô ngừng một lúc mới nói: “Thật khiến người ta giật mình, là cái gì thúc đẩy anh theo đuổi tôi?”
Anh cười hì hì nói: “Bởi vì em nấu ăn ngon.”
Diệp Cô Dung hỏi tiếp: “Còn có nguyên nhân gì khác nữa không?”
“Vóc người em cao, rất xứng với anh.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Cái chính nữa là em không có bạn trai, anh không có bạn gái.”
“Trên đường có rất nhiều phụ nữ độc thân đấy.”
“Cứ để họ đau lòng đi, anh đã chọn em rồi.”
Diệp Cô Dung triệt để thua cuộc, trong lòng vừa tức giận vừa buồn cười, nhưng cố nén, trên khuôn mặt tú lệ hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc gì, im lặng một chút rồi đóng sập cửa lại, không hề phản ứng lại với anh nữa. Nhan Cảnh Thần không hề nhìn thấy được nụ cười của cô, giống như hồ sen đầu hạ nở bung tinh khiết, và thậm chí cả trang phục mà xanh nhạt cũng uyển chuyển theo người.
Cô mệt mỏi ngã xuống giường, nhớ lại lần đầu gặp anh hoàn toàn không giống như bây giờ, khi đó anh rất chững chạc chín chắn, cử chỉ luôn luôn phong độ, thỉnh thoảng tỏ ra rất lạnh lùng cao ngạo, nhưng phần lớn thời gian đều tỏ ra là một người có phẩm chất đạo đức tốt. Cô kết hợp các vấn đề tình cảm mà phân tích, sao đột nhiên anh lại thay đổi đột ngột như vậy chứ? Lúc nào cũng cợt nhả, quả thực làm người khác không thể thích ứng, lẽ nào đây mới chính là mặt thật của anh, lẽ nào anh là người có hai mặt?
Thật sự là choáng!
Cô cầm lấy điều khiển từ xa tiện tay chuyển liền mấy kênh truyền hình, tất cả đều là phim truyền hình cuối tuần phát sóng liên tục, cô xem một lúc, được nửa tiếng đồng hồ thì không thể chịu đựng được vì nhiệt độ trong phòng quá thấp, cô tắt điều hòa một lúc thì lại thấy nóng, thể chất của cô thuộc về đại đa số, rất khó hầu hạ. Cô ra nhà bếp lấy trong tủ lạnh quả dưa hấu, ép ra một cốc nước ép rồi mang vào phòng ngủ uống, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của Nhan Cảnh Thần – trông mong được nhìn thái độ của cô.
***
Mùa hè nóng chỉ muốn ngủ, Diệp Cô Dung ngủ thẳng đến ba giờ chiều, lúc đi ra phòng khách thấy Nhan Cảnh Thần vẫn còn đang hăng hái tập trung chăm chú làm việc, trong lòng cô vô cùng bội phục, thật không hổ là tinh anh. Đang định khen ngợi anh hai câu, ai ngờ anh vừa nhìn thấy cô thì lộ vẻ mệt mỏi, dang hai tay ngã vào ghế sofa, than thở kêu khổ: “Ôi mệt quá…”
Diệp Cô Dung bật cười: “Vậy nghỉ ngơi uống trà đi.”
Cô nói rồi cầm bình nước vào nhà bếp, Nhan Cảnh Thần đứng lên hoạt động gân cốt một chút, vừa thở dài: “Lúc nào anh mới được như em, ung dung nhàn nhã ngủ một giấc trưa.”
Diệp Cô Dung cắm bình nướ