Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
nh đều bị em nhìn thấu rồi.”
Diệp Cô Dung hừ một tiếng: “Đến nhà em ở, phải trả tiền thuê nhà đấy.”
Nhan Cảnh Thần lại khởi động xe, cười nói: “Anh không thu phí bảo vệ em thì thôi, em còn dám thu tiền nhà của anh?”
Diệp Cô Dung không cãi lại, tựa vào xe trầm tư. Trong lòng cô cũng có chút nghi ngờ, tự xem xét lại thì không nghĩ ra gần đây có chuyện gì đặc biệt cả. Vì vậy lấy điện thoại gọi cho bố mẹ, bố mẹ đều vẫn khỏe, tất cả bình thường. Cô nghĩ đến Nhiếp Dịch Phàm, cô hiểu anh, anh tuyệt đối không làm những chuyện vô bổ thế này.
Nhan Cảnh Thần thấy cô trầm tư không nói chuyện, hình như thật sự lo lắng, anh liền xoa dịu: “Đừng nghĩ nhiều, có thể là trùng hợp đi cùng đường với chúng ta thôi.”
Diệp Cô Dung cười cười: “Anh thật sự không có kẻ thù trong thương trường chứ”
Nhan Cảnh Thần cười khổ, ngữ khí bỗng trở nên vô cùng khó hiểu: “Ừm, là như này, luôn luôn có một bộ phận phóng viên có đầu óc không bình thường cho rằng anh và Mike là tình nhân…” Anh còn chưa nói xong, Diệp Cô Dung đã trợn tròn mắt, nghiêng đầu nhìn thẳng vào anh.
Sắc mặt anh xấu hổ cười gượng gạo: “Những phóng viên thường có sức tưởng tượng đến kinh người.”
“Vậy các anh không phải…”
Nhan Cảnh Thần sắc bén lườm cô một cái, cô vội sửa lời: “Vì sao anh không làm sáng tỏ chuyện này?”
“Mike cố tình muốn kéo anh xuống nước theo, càng xóa càng đen.”
“Vì sao anh ta phải làm như vậy?”
“Đầu óc của cậu ta bị cồn đốt cháy đến hỏng rồi.” Nhan Cảnh Thần tức giận hậm hực nói.
Diệp Cô Dung bật cười: “Em vẫn còn không hiểu…”
“Em sẽ lập tức hiểu ngay thôi.”
Nhan Cảnh Thần lái xe vào khu nhà ở, tắt máy xuống xe dẫn cô vào thang máy lên lầu, lúc đi tới trước cửa vô cùng nghiêm túc nhắc nhở cô: “Đợi đã, bất luận em nhìn thấy gì cũng không được hoảng sợ.”
Diệp Cô Dung chưa thấy sợ gì, nhưng vẫn gật đầu. Lúc này Nhan Cảnh Thần mới gõ cửa.
Cửa rất nhanh được mở ra.
Diệp Cô Dung vừa thấy người ra mở cửa, lập tức trợn tròn hai mắt, bỏ qua hình tượng thục nữ của mình mà thét lên một tiếng chói tai.
Mike ưu nhã đứng ở cửa, cả người trần như nhộng, trưng ra vẻ mặt trong sáng chào Diệp Cô Dung, còn Diệp Cô Dung nào dám nhìn anh ta, cô đã sớm quay mặt đi rồi.
Nhan Cảnh Thần mặt đen sì.
Mike chẳng chút nào xấu hổ dựa cửa mỉm cười nói: “Xin lỗi, em không biết anh đưa phụ nữ về.”
Trên trán Nhan Cảnh Thần gân xanh nổi lên, giận giữ hét to: “Nhanh đi mặc quần áo vào…”
Mike nhún nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ quay vào nhà.
Nhan Cảnh Thần quay người lại thấy Diệp Cô Dung đang cúi đầu xuống thấp, mặt đỏ bừng lan xuống tận cổ, lông mày cau lại, hàng mi nhấp nháy, hàm răng trắng như tuyết cắn cắn môi, không biết là bực mình hay là ngạc nhiên đối với phong cách của Mike, nhưng gương mặt đỏ bừng đầy xinh đẹp của cô lại khiến anh vô cùng bị kích động, luồng dục vọng đột nhiên trào dâng, anh vươn tay nắm lấy vai cô, cô hơi nghiêng đầu, anh lập tức ép cô vào tường, hôn xuống đôi môi mọng đỏ của cô.
Diệp Cô Dung bị anh hôn bất thình lình khiến cô trở tay không kịp, muốn đẩy anh ra nhưng sức lực yếu ớt, ý chí lại dao động, anh gần như cướp đoạt môi cô, miết lấy, hai tay cũng không yên phận thăm dò trên người cô, làm các tế bào trong cơ thể cô dần dần hồi sinh, hai người hừng hực quấn lấy nhau tại vách tường, chợt nghe có người phì cười nói: “Phòng đã chuẩn bị tốt cho hai vị rồi, mau vào đi.”
Diệp Cô Dung mặt đỏ như gấc vội đẩy Nhan Cảnh Thần ra, anh lại như không nghe thấy, vẫn vùi đầu vào cổ cô lưu luyến không rời. Diệp Cô Dung mặc dù cũng bị lửa dục đốt trong người nhưng so với Nhan Cảnh Thần đến từ Italia thì còn kém xa, cô vội lách mình chỉnh trang lại dung nhan.
Y phục của Mike, chỉ là một chiếc tạp dề màu hồng nhạt treo trên người, tay cầm chiếc xẻng chiên sáng bóng tựa ở cửa, cười hì hì nhìn hai người họ. Nhan Cảnh Thần vô cùng căm tức gầm lên bảo cậu ta cút ngay.
Nhưng anh ta cợt nhả hướng về Diệp Cô Dung giơ tay ra tự giới thiệu: “Mike, em trai của John.”
Nhan Cảnh Thần đẩy bàn tay đầy dầu mỡ của anh ta ra, kéo Diệp Cô Dung vào phòng mình, khiến cho cô không có cơ hội quan sát kỹ Mike, tuy rằng anh ta mặc tạp dề nhưng phòng thủ hậu phương rất nở nang trước sau đều lộ ra trọn vẹn, cô thực sự ngượng ngùng, thật khó có thể duy trì được phong thái lịch sự trước anh ta.
Nhan Cảnh Thần đóng cửa lại rồi mở tủ quần áo, lấy vài bộ quần áo ném lên giường, chuẩn bị thu dọn hành lý đến nhà Diệp Cô Dung ở vài hôm, hoàn toàn không để ý tới Mike đứng ở bên ngoài dùng tiếng Italia nói anh ta đang nấu sắp xong bữa cơm kiểu Trung Quốc rồi.
Diệp Cô Dung chỉ cảm thấy anh ta nói quang quác nghe chẳng hiểu một câu nào cả, nhưng cô có thể cảm nhận được biểu hiện trên nét mặt Nhan Cảnh Thần, miệng dẩu ra, lông mày rậm nhíu chặt lại, bộ dạng giống như đã chịu đựng đến cực hạn sắp bùng phát rồi, rõ ràng là rất không hài lòng.
Cô cũng không biết chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên nghĩ biểu hiện lúc này của anh thật giống đứa trẻ vô cùng đáng yêu, cô bật cười đi tới, Nhan Cảnh Thần vẫn chau mày nghiêng đầu lườm cô. Cái l