Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

r>Đây liệu có thể xem là câu trả lời?
Hướng Phù Sinh đã không còn sức để nghĩ thêm. Cô mơ hồ nhìn những vật dụng bày trí cách đó không xa, mặc hắn ôm lấy.
Hắn cướp đi tất cả, biến cô thành con kim tước trong lồng, một con chim tội đồ nằm trong tù ngục, chờ được quẳng cho chút thịt vụn để tồn tại qua ngày.
Đúng vậy, chính thế.
Trời lúc này đã vào cuối hạ, những ngày rực rỡ nhất đã trôi qua, mọi sự sống dường như đang tới hồi tàn lụi.
Biệt thự nhà họ Hướng đổi sang họ Lâm. Hướng Phù Sinh mất gia đình, đến nơi trú ngụ cũng mang tên kẻ khác.
Cô và hắn cùng sống dưới một mái nhà, ngôi nhà đã từng là nơi cô trở về, giờ lại là cơn ác mộng.
Cô hầu như không ra ngoài, cơm bữa ăn bữa không, cơ thể gầy đi nhanh chóng. Hắn thì ân cần chăm sóc, chuẩn bị cho cô thật nhiều quần áo lẫn đồ dùng xếp đầy phòng thay đồ và nhà kho.
Hắn càng cho cô đủ đầy vật chất, càng hay mỉm cười dịu dàng với cô bao nhiêu, cô càng hận hắn bấy nhiêu.
Ngày thứ năm kể từ khi Lâm Sóc dọn vào, Hướng Phù Sinh cảm thấy không thể chịu nổi nữa.
Canh tổ yến hắn tự tay mang lên, cô hất đi. Nước canh nóng vây đầy quần áo hắn. Cô điên cuồng hét lên: "Lâm Sóc, anh còn muốn thế nào nữa? Nếu đã quan tâm tới tôi, sao còn đối xử với tôi như vậy, sao lại cướp hết những thứ quý giá của tôi? Anh thắng rồi! Anh thắng rồi đó!"
Cô đẩy hắn ra, điên cuồng nắm lấy áo hắn, nước canh dây ra đầy tay, nhưng cô chẳng hề để ý. "Anh thả tôi ra đi! Tôi sẽ trao hết, trao hết mọi thứ anh muốn! Đừng bắt tôi phải trông thấy anh nữa được không?"
Hắn mặc cô đánh, chỉ lùi dần lùi dần, tới khi thấy cô gào thét mệt rồi mới nhìn cô mà nói: "Xin lỗi, nhưng anh không thể để em đi." Có một thứ tình cảm nồng nàn dù cố nén, dường như đang cuồn cuộn trong đôi mắt tối sẫm kia.
Đáng tiếc, tất cả những gì Hướng Phù Sinh trông thấy chỉ là sự độc ác. Khóe mắt cô long lanh một giọt lệ.
Cô quỳ xuống, chậm rãi, bẽ bàng. Hai đau gối đập xuống mặt sàn, thứ âm thanh rung động ấy khiến con ngươi Lâm Sóc càng tối lại.
"Xin anh, thả tôi ra đi." Cô cúi đầu, chỉ thấy từng giọt nước mắt rơi tí tách trên đất.
Mặt sàn cứng và lạnh. Bàn tay cô nắm chặt, ép sát hai bên người. Có lẽ chỉ hai người họ hiểu rõ, một Hướng Phù Sinh kiêu ngạo nhường ấy, phải ở vào khốn cảnh nào mới chịu uốn gối thế này.
Cô đã bị đánh gục, hoàn toàn.
Lâm Sóc kéo cô đứng dậy, sát khí trên người hắn nặng nề hơn bao giờ hết: "Hướng Phù Sinh, ai cho em quỳ?"
"Không sai, giờ em thân bại danh liệt là vì tôi. Nhưng có bao giờ em nghĩ tới, cuộc sống xa xỉ trước đây là do cha em dùng thủ đoạn gì mang về không? Cha em hại tôi nhà tan cửa nát, tôi chỉ tới đòi những gì thuộc về mình. Thắng làm vua thua làm giặc, chẳng trách ai được."
"Tôi thua, tôi nào dám oán trách." Hướng Phù Sinh lẩm bẩm tự giễu. "Là tôi ngu dại, mới tin anh yêu tôi."
"Hướng Phù Sinh." Lâm Sóc siết chặt như muốn nghiền nát cánh tay cô. "Em nghĩ tại sao hiện giờ em vẫn được ở lại đây?"
"Tình yêu xưa nay đâu phải vạn năng. Em cũng từng nói yêu tôi, bây giờ thì sao? Có lẽ chẳng muốn ở bên tôi thêm một phút giây nào nữa." Hắn lại tiếp tục: "Tôi đã làm những việc này, chưa bao giờ mong được tha thứ. Em muốn tôi trả giá, muốn hận tôi, thế nào cũng được, nhưng đừng nghĩ đến việc rời xa tôi, trừ phi ngày nào đó tôi chết.”
Hướng Phù Sinh ngẩng lên, nhìn Lâm Sóc như thể nhìn một kẻ điên. Gương mặt xinh đẹp vẫn còn vương nước mắt bỗng nở một nụ cười: "Người đời đều cười tôi điên, hóa ra, anh mới là kẻ điên."
Ánh mắt Lâm Sóc lóe lên một tia u tối. Hắn không thích cảm giác này, rõ ràng có cô trong vòng tay mà như xa tận chân trời. Hắn cười nửa miệng, giọng lạnh tanh: "Nếu em muốn tôi điên, tôi sẽ điên cho em xem."
Hắn kéo cô tới căn phòng gần vườn hoa, đẩy cô ngã ra giường, nằm đè lên. Hắn ôm lấy cô, chiếm hữu cô.
Hướng Phù Sinh cắn chặt cánh tay, ngoảnh mặt về phía khu vườn. Những cảnh sắc rực rỡ muôn tía ngàn hồng ngoài kia mờ ảo trong tầm mắt.
Trái tim thiếu nữ nay đã hoàn toàn hóa thành tro bụi. Thứ tàn tro độc dược không mùi không vị lẩn sâu vào tim hắn.
Cô hận, cô đau. Còn hắn giận, hắn yêu.
Có lẽ càng là thứ không thể nắm bắt, người ta càng liều mạng níu giữ.
Cho nên dù thấy gương mặt người con gái mình yêu đã đầm đìa nước mắt, Lâm Sóc vẫn cố chấp nắm chặt eo cô, không ngừng cử động.
Những tiếng rên rỉ của cô nghẹn ngào, vỡ ra trong cổ họng, lúc gấp gáp, lúc đứt đoạn. Những ngón tay thon thả ghì chặt tấm ga giường. Cô thấy hổ thẹn với thứ khoái cảm không ngừng truyền tới. Thứ dơ bẩn không chỉ là bàn tay dính canh tổ yến, mà là cả thân xác này.
Cô bắt đầu kháng cự, thậm chí cắn vai hắn chảy máu. Trong cơn tức giận, hắn đánh mất hoàn toàn vẻ ôn hòa thường ngày, hắn ghì chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, không cho cô bất cứ cơ hội phản kháng nào nữa.
Ngày hôm đó như một cơn ác mộng dài vô tận. Hắn muốn cô, hết lần này tới lần khác. Cô tưởng mình sẽ chết trong chốc lát, nhưng cuối cùng lại vẫn vượt qua.
Cả người cô rã rời nhưng nhắm mắt mãi mà không tài nào ngủ được. Hắn nằm ngay ở đó, bên cạnh