Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
n như vậy khiến giới truyền thông không quá nghi ngờ. Một cô gái đang đau đớn vì mất cả cha lẫn mẹ, lại bị từ hôn, bị tung ảnh thân mật với người đàn ông khác, chắc chắn đã chịu một đả kích rất lớn, cho dù thần trí trở nên không còn minh mẫn cũng là bình thường.
Lại thêm người đứng sau lưng đưa đẩy, dư luận xuất hiện một luồng ý kiến mạnh mẽ, người thờ ơ, người sửng sốt, nhưng ai cũng nói Hướng Phù Sinh phát điên rồi.
Những tai ương và đau khổ đến với cô, qua miệng kẻ khác, chẳng qua chỉ là câu chuyện làm quà khi trà dư tửu hậu, nói xong rồi thôi, ai về việc nấy. Nỗi đau thật sự, chỉ mình cô gánh chịu.
Hướng Phù Sinh không cảm thấy kinh ngạc với kết quả chẩn đoán, cô hiểu bản thân mình lúc này rất hận, rất kích động, rất đau, rất cần nơi phát tiết để tìm cho mình một lí do tiếp tục tồn tại. Nhưng cô cũng hiểu rõ, mình không hề điên.
Có điều, Lâm Sóc muốn cô làm một kẻ điên, cô không cách nào trốn thoát khỏi danh phận đó.
Cô không có khả năng bác bỏ, bởi chẳng ai tin lời một người điên.
Hội đồng quản trị bức bách Hướng Phù Sinh từ chức chủ tịch, còn Lâm Sóc thì tới đặt trước mặt cô một tờ giấy ủy thác và một cây bút. Hắn muốn cô ủy nhiệm toàn bộ cổ phần của mình cho hắn quản lý.
Thế gian luôn tồn tại những điều không công bằng và hoang đường như vậy, Hướng Phù Sinh từng nhờ vào quyền lực và tài trí của cha mà đứng ở vị trí cao trong xã hội, tránh khỏi những bất công thường gặp của những kẻ yếu. Còn lúc này đây, cô đã thành hòn đất bên đường, đành phải đối diện với hiện thực tàn khốc, với một vận mệnh hoang đường.
Cô cầm cây bút trên tay, chần chừ hồi lâu. Không phải bởi nội dung của văn kiện, mà chỉ bởi cây bút. Thân bút màu đen, không trang trí nhiều hoa văn phức tạp. Cây bút này, chính nó sẽ quyết định con đường tương lai của cô khó khăn thế nào.
"Luật sư vừa mang tới, ký đi." Hắn đứng bên, nói bằng ngữ điệu không nhanh cũng không chậm. Có lẽ vị thế của kẻ thắng là như vậy, ở trên cao nhìn xuống, tự tin nắm thế thượng phong.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn hắn uất hận. Cô ném cây bút, đứng dậy đi tới, giơ tờ giấy ủy thác ra trước mặt hắn. Cô bắt đầu xé, từng trang từng trang một, càng xé càng nhanh, rồi ném đống giấy vào mặt hắn. Những mảnh giấy rơi đầy trên vai Lâm Sóc, bay lả tả xuống đất.
Gương mặt Lâm Sóc tối sầm, nhưng hắn không nổi giận. Hắn thở dài, phất tay ra hiệu người làm mang tới một tập văn kiện giống y hệt, đưa ra trước mặt cô.
"Đừng có lãng phí giấy. Tôi lãng phí thì được, em thì không."
Vẻ thản nhiên của hắn khiến cô có cảm giác như bị hút sạch linh hồn, ngồi đó chỉ còn là một chiếc vỏ trống rỗng. Hắn ngồi xuống sô pha, đặt tờ giấy ủy thác ngay ngắn, không nói gì nữa, chỉ chờ đợi.
Cô không còn dũng khí để tranh cãi nữa, bởi cô biết điều đó vô ích. Cứ tiếp tục chống cự, không những không có ý nghĩa, mà còn liên lụy đến Lợi Hằng. Hắn nói đúng, cô không có quyền lãng phí thêm nữa.
"Cho tôi hai ngày." Giọng nói Hướng Phù Sinh mệt mỏi đến kiệt quệ. Nhoẻn một nụ cười, cô lặp lại lần nữa: "Cho tôi hai ngày."
Có lẽ hắn tin rằng, cho dù kéo dài thêm hai ngày nữa, cô cũng chẳng làm gì được mình. Thở dài, hắn đồng ý.
Trước khi rời khỏi, Lâm Sóc cúi xuống xoa đầu Hướng Phù Sinh, dịu dàng nói: "Phù Sinh, hãy chọn lựa cho đúng đắn. Tôi nghĩ chắc em không muốn đến nhà thương điên đâu."
Cô không thể lột tả được nỗi đau trong tim vào khoảnh khắc đó. Đau đến nỗi cảm giác như phải moi trái tim ra mà vứt đi mới thở nổi.
Hắn đi rồi, một mình cô ngồi trên sô pha rất lâu...
Hướng Phù Sinh gặp phải biết bao biến cố, từ đầu chí cuối chẳng có ai tới thăm. Chính cô cũng nhốt mình trong phòng, không muốn gặp ai. Vậy mà ngày thứ hai sau khi cự tuyệt kí giấy ủy thác, Lara tới thăm cô.
Hướng Phù Sinh không nén được khóc một trận như mưa trút nước trước mặt cô bạn thân. Đúng là chưa tới thời khắc nguy nan, chưa biết ai là bạn bè thực sự.
Mặc dù gia thế Lara cũng thuộc hàng hiển hách, nhưng muốn giúp Hướng Phù Sinh vẫn là chuyện hoang đường. Hơn nữa cho dù Lara đồng ý mạo hiểm đứng ra đấu tranh vì Phù Sinh, gia đình cô ấy cũng sẽ không đồng ý.
Huống hồ, hiện giờ bà Dương Uyển Đình khoanh tay bàng quan, chẳng có ai dám hấp tấp nóng vội.
Cơ hội trở mình đối với Hướng Phù Sinh lúc đó mà nói là một điều quá đỗi xa xỉ. Lara khuyên cô ký vào giấy ủy thác, phải vượt qua cửa ải trước mắt đã.
Sau khi Lara ra về, Hướng Phù Sinh ngồi nhìn phần ký tên ở trang cuối của tập giấy ủy thác, hoảng hốt hồi lâu.
Hai ngày sau, Lâm Sóc đến, Hướng Phù Sinh bèn mang giấy ủy thác ra. Hắn lật đến trang ký tên, trông thấy một chữ "Sinh", màu mực hơi nhòe, như vết tích một giọt nước mắt đã rơi xuống và khô đi.
Hắn ngẩng lên nhìn, thấy trong khóe mắt cô còn hoe đỏ.
Lâm Sóc chau mày, kéo cô vào lòng nói: "Rồi mọi việc sẽ ổn cả thôi."
"Tại sao..." Hướng Phù Sinh lẩm nhẩm, "Tại sao..." Cô có quá nhiều nghi vấn, quá nhiều nỗi bất bình, đến nỗi chỉ có thể thốt lên được hai chữ đó.
Hắn ôm chặt lấy cô, khẽ thì thầm vào tai cô: "Phù Sinh, từ nay về sau em chỉ có mình anh thôi."