Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
cô. Người đã từng là hơi ấm của cô, nay trở thành nguồn cơn của mọi nỗi bất an lo sợ.
Mở to mắt, cô thẫn thờ nhìn ra ngoài sân, cho tới khi ánh trăng nhạt nhòa, tới khi mặt trời lại lần nữa thắp sáng khu vườn.
Những tán cây bên ngoài khẽ lay động theo chiều gió. Cô giơ tay định bắt lấy một ánh nắng chiếu vào phòng qua tấm cửa kính, nhưng chỉ nhìn thấy vết tích tím bầm của cuộc giao hoan. Nhớ lại ngày hôm trước, cô bỗng thấy lồng ngực nhức nhối, cổ họng quặn thắt từng cơn.
Quấn tấm chăn mỏng quanh thân, khó nhọc bước xuống giường, Hướng Phù Sinh lê bước tới bên cửa sổ, kề tay vào tấm kính, cuối cùng cũng cảm thấy chút ấm áp.
"Em đang làm gì thế?" Một giọng nói cất lên phía sau. Hướng Phù Sinh đứng bất động, nỗi sợ hãi từ dưới chân lan ra khắp cơ thể.
Hắn từng bước từng bước lại gần phía sau, cô không dám ngoảnh đầu nhìn, mãi tới khi hắn kéo cô quay lại, thô bạo đè cô lên tấm cửa kính. Con ngươi hắn sáng quắc, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười: "Sao, định chạy à?"
"Lâm Sóc..."Cô nghe thấy giọng nói run rẩy, tiếng van lơn vô nghĩa của chính mình: "Tha cho tôi đi.... Có được không..."
Lâm Sóc cụp mắt, những ngón tay mảnh dẻ khẽ lướt trên khuôn mặt Hướng Phù Sinh rồi dừng lại mân mê chiếc cằm của cô. Một lát, hắn cười nhẹ lên tiếng: "Em quên rồi sao? Tôi đã hứa với em, sẽ không bao giờ rời xa em."
Dứt lời, hắn ôm ghì lấy cô, giật mạnh tấm chăn mỏng. Hắn lột trần thân xác lẫn trái tim cô khỏi chiếc vỏ tôn nghiêm của nó. Hắn ghì chặt cô lên tấm cửa kính. Còn cô, chỉ dần dần nhắm mắt lại.
Trước đây khi còn yêu nhau, hắn tuy rất nồng nhiệt nhưng luôn tỏ ra dịu dàng, coi cô là búp bê sứ, nâng niu trân trọng. Khi trở mặt rồi, tất cả đều tan vỡ, kể cả trong giây phút cô quỳ trước mặt hắn, tận đáy lòng cô cũng chẳng còn lại dù chỉ một tia hi vọng mong manh.
Giờ này phút này, Lâm Sóc đã khiến Hướng Phù Sinh hiểu rằng, những mộng mơ trong tim cô thật đáng cười biết bao. Hắn bình thản dồn cô vào chân tường, chưa từng phải nhíu mày suy nghĩ.
Nếu cô muốn sống, chỉ có cách tự mình tìm đường. Nghĩ về hắn, cô đau đớn đến tan nát cõi lòng.
…..O…..
Mấy ngày sau đó, Hướng Phù Sinh trở nên trầm lặng. Những lúc hắn đòi hỏi, cô không van xin, thậm chí không thèm phản kháng. Được mấy ngày, chính Lâm Sóc cũng cảm nhận được sự lãnh đạm từ cô. Người như Lâm Sóc luôn thích được chinh phục. Dáng vẻ bất cần, buông xuống của cô khiến hắn thay đổi thái độ.
Hắn giả vờ xoa dịu, tự mình xuống bếp nấu ăn. Thực đơn toàn là những thứ trước đây đã từng làm cho cô. Hắn rất cố gắng tỉ mỉ, chăm chút. Vậy mà cô chẳng mảy may mềm lòng. Cô không làm ầm lên, cũng không hất đổ, nhưng chỉ cần đó là thứ hắn nấu, cô thà chết đói cũng không ăn.
Lâm Sóc thấy vậy cũng không ép Hướng Phù Sinh phải chấp nhận. Hướng Phù Sinh cảm thấy thật khó nắm bắt tâm tư người đàn ông này. Hắn là kẻ ra tay không để lại dấu vết, có khi lại kiên nhẫn vượt xa người thường.
Lâm Sóc có sức nhẫn nại phi thường, nhưng Hướng Phù Sinh thì khác. Sự kiên trì của cô có giới hạn. Đối với cô, mỗi ngày ở bên hắn là một ngày chịu cực hình. Cô biết Lâm Sóc có bản lĩnh đổi trắng thay đen nên rất sợ thời gian sẽ bào mòn những oán hận, sợ bản thân sẽ bị khuất phục bởi thói quen. Cô không thể để mình tiếp tục sinh tồn trong hoàn cảnh này thêm nữa.
Hôm đó, Lâm Sóc đứng trong bếp nấu canh. Hướng Phù Sinh đuổi người làm ra ngoài, bước vào bếp, nói bằng giọng lạnh lùng:
“Tôi muốn ra ngoài đi dạo."
Lâm Sóc không quay lại, tự mình múc một muôi canh đưa lên miệng nếm. Lát sau, hắn lắc lắc đầu, lãnh đạm đáp: "Không được.”
"Anh không có quyền cấm tôi."
"Em không được phép ra ngoài một mình."
Lâm Sóc đặt thìa canh xuống, quay người lại. Trán hắn gợn nếp nhăn như đang cố nín nhịn điều gì. Hắn tựa vào bên kệ bếp, khá lâu mới cất tiếng: "Phù Sinh, em tưởng anh không biết em đang nghĩ gì sao? Cho dù bây giờ anh chặt gẫy chân tay em, em vẫn sẽ muốn bỏ trốn. Em không phải con kim tước, không nên bị nhốt trong lồng, mặc người ta trêu chọc"
"Nếu đã biết thế sao còn làm như vậy? Giày vò tôi, anh vui lắm phải không?"
"Em như bây giờ anh vui được ư?" Nụ cười nửa miệng biến mất trên khóe môi Lâm Sóc. Hắn nhìn đăm đăm vào mắt cô: "Chính vì hiểu em, anh mới không để em đi. Hai ta đều biết, một khi bước chân ra khỏi cánh cửa này, em sẽ không bao giờ quay đầu lại."
"Nên anh mới ngông cuồng định dùng thời gian khiến tôi quên dần tội ác của mình, vọng tưởng dùng những thủ đoạn trước đây dụ tôi hồi tâm chuyển ý?" Hướng Phù Sinh cười nhạt.
"Em nghĩ thế nào tùy em. Anh nói rồi, anh sẽ không buông tay, trừ khi ngày nào đó anh chết."
Cô nhìn hắn đầy nghi ngờ. Hắn đứng đó, vẫn vẻ mặt lãnh đạm như xưa. Cô cười ngọt hơn, nhưng ánh mắt thoảng qua một tia lạnh lẽo: "Lâm Sóc, anh tưởng tôi không dám giết anh à?"
Hướng Phù Sinh lững thững bước tới bên kệ bếp, chợt gạt mạnh một cái. Tất cả bát đĩa rơi xuống, gây ra một tiếng đổ vỡ kinh hoàng. Dưới chân hai người ngổn ngang những mảnh vỡ sắc nhọn.
Lâm Sóc quắc mắt, tóm lấy tay cô quát: "Hướng Phù Sinh,