Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3174 lượt.
soạn tạp chí, đã hơn hai mâm rồi. Liễu Nguyệt hỏi:
- Hai mâm này mình đặt ở khách sạn, hay là làm cơm tại nhà? làm tại nhà thì em không dám làm món ăn.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Ở nhà khí thế hơn, nấu nướng đương nhiên cô không phải nhúng tay vào, anh rể kết nghĩa của chị là đầu bếp, phần chế biến thức ăn do anh ấy làm, anh Phòng đảm nhiệm phần việc nấu cơm làm bánh, em cùng chị mấy ngày này chỉ lo chuyện đi mời và chợ búa mua sắm.
Ngay tức khắc, hai chị em tra sổ điện thoại ghi lại số của những gia đình có điện thoại ra một tờ giấy riêng, phân công Liễu Nguyệt tập trung gọi điện thoại mời trước một ngày, nhà ai không có điện thoại thì Liễu Nguyệt phải đạp xe đến từng nhà hẹn trước. Sau đó lại tính tóan mua các loại thực phẩm, rau xanh, rượu thuốc và mua sắm thêm bếp than cũng như một số dụng cụ nhà bếp mới.
Giữa lúc ấy ở ngoài cổng có tiếng rao vang dài:
- Đồ đồng nát nào, nhận thầu đồ đồng nát nào!
Liễu Nguyệt nói:
- Chị cả ơi, người thu mua đồ nát đã đến, ta bán quách những vỏ chai rượu và giấy báo cũ ở chân tường đằng sau đi, hôm nào khách đến khỏi phải quét tước thu dọn.
Ngưu Nguyệt Thanh gật đầu, hai người đi thu gom những đồ cũ bỏ đi đem ra, đèn đường đã bật sáng ngoài cổng, ông già kia đang nằm ngửa trên đệm cỏ của chiếc xe cải tiến hút thuốc, hít vào một hơi thở ra một hơi khoan khoái với chính mình. Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Ông ơi, muộn thế này mà ông còn đi thu mua đồ cũ nát ư?
Ông già không nhìn nhả một vòng khói đáp:
- Muộn thế này rồi có đồ cũ nát chứ?
Liễu Nguyệt liền cười hì hì. Ngưu Nguyệt Thanh mắng:
- Con khỉ gió ạ, cười cái gì?
Liễu Nguyệt bảo:
- Mình thì đầy một bụng buồn phiền, chị xem ông ấy có sướng không chứ? Từ lâu dã nghe nói ông ấy biết ca dao hò vè, bảo ông ấy đọc một đoạn xem nào!
Liền nói với ông già:
- Ông ơi, ông đọc một đoạn ca dao đi, cháu sẽ bán rẻ cho ông những thứ này.
Ông già vẫn tỉnh khô, thổi phù một hơi khói, vọt thẳng tới chiếc bóng điện trên cột đèn đường, rồi toả ra như một lớp mây, mấy con muỗi liền chợt ẩn chợt hiện. Ông già nói:
- Anh nằm trên giường xô pha, nằm trên đệm cỏ. Em nằm trên đệm cỏ, nằm giường xô pha, hai con hạc tiên bơi trong mây.
Liễu Nguyệt cảm thấy cổ quái cứ kêu:
- Ai à!
Ngưu Nguyệt Thanh gắt:
- Liễu Nguyệt, ăn nói chín chắn một chút!
Liền nói với ông già:
- Ông ơi, ông vất vả quá, tối nay cũng không biết nghỉ ở đâu nữa!
Ông già đáp:
- Gió nghỉ ở đâu, tôi nghỉ ở đó.
Ngưu Nguyệt Thanh lại hỏi:
- Tối thế này, ông đã ăn cơm chưa?
Ông già đáp:
- Tôi ăn rồi, cũng là tôi đã ăn.
Ngưu Nguyệt Thanh giục Liễu Nguyệt:
- Em mau mau về mang ra hai cái bánh bao.
Liễu Nguyệt không muốn đi nhưng vẫn phải về, ông già không cảm ơn, cũng không ngăn lại, nhảy xuống xe bảo cân đồ cũ, đếm từng xu, từng xu trả tiền. Ngưu Nguyệt Thanh không lấy, ông già vẫn đếm. Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Ông ơi, ai cũng bảo ông biết làm ca dao hò vè, tôi có một chuyện định nhờ ông.
Ông già thôi đếm tiền, đứng ngây tại chỗ. Ngưu Nguyệt Thanh thấy ông già chịu nghe, liền sơ lược kể ra một lượt, chồng chị làm công tác tuyên truyền văn hoá , hội đồng nhân dân thành phố mở đại hội bầu cử lại, cũng là vì người khác, đã đăng một bài lên báo, vì thế chủ nhiệm hội đồng nhân dân không được bầu lại, kết quả chồng chị bị người ta chỉnh ngấm ngầm như thế, mong ông có thể làm bài ca dao rêu rao trên đường phố, cũng là để bõ tức cho chồng.
Ông già chẳng nói chẳng rằng, Liễu Nguyệt đã mang bánh bao ra, ông già một tay giao đồng tiền xu, một tay nhận bánh. Ngưu Nguyệt Thanh vẫn không nhận tiền, một đồng tiền xu liền được đặt xuống đất, ông già kéo xe đi liền. Ngưu Nguyệt Thanh thở dài, hối hận đã kể lể mất công một lúc lâu, vừa định quay vào nhà, đã nghe thấy ông già đọc từng chữ từng nhịp ở chỗ đầu ngõ tối mờ mờ. Ngưu Nguyệt Thanh lắng tai nghe rồi nói:
- Ông ấy đọc những gì gì, đâu có phải nội dung mình nhờ ông ấy soạn.
Liễu Nguyệt lại khen bài vè ấy hay, về nhà chờ Ngưu Nguyệt Thanh đi ngủ, rồi vào phòng sách ghi lại nội dung bài vè của ông già. Quả nhiên về sau bài vè đó đã được lưu truyền trong giới văn hoá Tây Kinh:
"Phòng tử (nhà ở), Cốc tử (thóc), Phiếu tử (tiền), Nhi tử (con trai), Tôn Tử, Trang Tử, Lão Tử, Khổng Tử. Hoạt liễu giá nhất bối tử (sống cả một đời này). Lưu hạ nhất bả hồ tử (Để lại một nắm râu)."
Liễu Nguyệt ghi xong bài vè, cởi quần áo ngủ cùng một giường với Ngưu Nguyệt Thanh, Ngưu Nguyệt Thanh vẫn chưa ngủ say, tay sờ mó trên thân thể Liễu Nguyệt, cảm thấy trơn nhẵn và nây nây liền bảo:
- Liễu Nguyệt, em có thân hình tròn lẳn thế này.
Liễu Nguyệt được xoa nắn, cũng thấy buồn buồn tê tê, hai người lại nói vài câu. Sau đó bảo:
- Ngủ nhé.
Cả hai đều đi vào giấc ngủ, trận sấm chớp đêm qua làm thời tiết nóng nực đã dịu hẳn đi, cũng là một đêm trước đó Liễu Nguyệt bị mất ngủ, người mệt bơ phờ, cho nên giấc ngủ đêm nay ngon lắm. Nhưng, hầu như trong mơ, cũng hầu như không phải mơ, cô lại láng máng nghe thấy một thứ tiếng kêu, tiếng kêu này vô cùng k