Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3172 lượt.

àn một bài viết. Thế bài viết về thị trưởng xong chưa?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Xong rồi, tôi đã đưa cho thị trưởng xem nêu ý kiến rồi.
Trang Chi Điệp nói:
- Đăng lên rồi thế nào thị trưởng cũng biết, anh lại đi mua trước rồi!
Hai người chia tay nhau. Trang Chi Điệp phóng thẳng đến nhà Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi đang thu dọn hành lý, bất thình lình thấy Trang Chi Điệp sải bước đi vào cửa, biết ngay chân đau đã khỏi hẳn, vỗ tay reo mừng, hỏi:
- Chân vừa khỏi đã đến chỗ em phải không?
Trang Chi Điệp bước đến hôn một cái đã, rồi hỏi:
- Anh không đến em trước thì đi đâu cơ chứ?
Đường Uyển Nhi vội pha cà phê mời Trang Chi Điệp uống. Song thò đầu nhìn ra ngoài cổng. Trang Chi Điệp hỏi:
- Em nhìn chuyện gì thế? Mau mau ngồi xuống nói chuyện.






Đường Uyển Nhi đáp:
- Chu Mẫn ra phố mua thuốc đánh răng, sao vẫn chưa thấy về, bảo anh ta ra cửa hàng ăn ở ngã tư mua một con gà quay về ăn.
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh không ăn gà quay, anh ăn mồm cơ.
Đường Uyển Nhi lườm cho một cái, bảo:
- Mình đi đến đó sẽ là nhà của mình.
Nói xong liền đi luôn. Đường Uyển Nhi nhìn Trang Chi Điệp đi rồi, vội vàng rửa sạch chén cà phê, nhét bừa quần áo vào một túi xách to, rồi mở tủ tìm cái váy mới của mình.
Đêm ấy Liễu Nguyệt vừa ăn cơm, vừa nói với Ngưu Nguyệt Thanh:
- Chị cả ơi, thầy giáo Điệp lại không về thật rồi.
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Cứ để anh ấy đi mấy hôm, Mạnh Vân Phòng là tay đại bịp, lần nào đến nhà anh ta, thầy Điệp của em đều không về.
Liễu Nguyệt hỏi:
- Đêm ngủ ở chỗ người ta, thế nhà thầy giáo Phòng có rộng không?
Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Kệ anh ấy – chị thở dài nói tiếp – năm nay nhà mình xúi quẩy, việc gì buồn lòng cũng có. Một tuần nữa, thứ tư tuần sau là ngày sinh của thầy Điệp em. Nhà này vốn xưa nay chỉ tổ chức ăn sinh nhật của bà, chưa bao giờ ăn mừng sinh nhật của anh ấy. Năm nay chị có ý định tổ chức ăn mừng sinh nhật của anh ấy, để mong sao cho cuộc sống yên hàn, biết đâu xua tan được tà khí rủi ro.
Liễu Nguyệt thấy bà chủ có ý định như thế liền hùa theo:
- Sự việc kể cũng lạ. Toà soạn tạp chí một lòng một ý muốn tuyên truyền cho thầy giáo Điệp. Chu Mẫn cũng viết bài để đền ơn đáp nghĩa, nào ngờ lại làm Cảnh Tuyết Ấm gây sự ầm ĩ, chuyện này chưa xong thì bị ngã trẹo chân ngay trên đường bằng, đi xe máy xưa nay có xảy ra chuyện đó đâu, ấy thế mà lại ngã đau trong khi đi bộ trên đường phẳng phiu hẳn hoi cơ chứ, chân bị đau như người ta thì chỉ một hai ngày là khỏi, đàng này thầy giáo Điệp lại tập tễnh nhiều ngày. Vừa hơi đỡ một tí, thì cái ông thư ký trưởng lại đến nẹt. Những điều ấy chẳng phải là chuyện quái gở hay sao? Bà già dở chứng thì đó là bệnh cũ, nhưng thầy Điệp cũng thay tính đổi nết, chẳng còn chút gì không khí hoà nhã dễ gần như lúc em mới đến.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh ấy khó tínn khó nết cũng là trong lòng buồn phiền. Em nên thông cảm cho anh ấy về chuyện này. Anh ấy là nhà văn, tính tình hay thay đổi thất thường, lại nhạy cảm, người bước sang tuổi bốn mươi, thì tính nết như trẻ con, vợ chồng ăn ở với nhau đã hơn mười năm, chị cũng đã quen rồi, may mà anh ấy một là không hút thuốc phiện, hai là không bồ bịch ở bên ngoài, mình ở nhà phải chấp nhận những nhược điểm của anh ấy. Hôm chị em mình gây oan uổng cho anh ấy bởi lá thư, anh ấy đã nổi giận lôi đình như thế, anh càng nổi giận, thì chị càng yên tâm. Làm vợ một người như anh a , thì phải là vợ của anh và cũng là mẹ của anh ấy.
Liễu Nguyệt nghĩ bụng, bà chị này thảo hiền lắm, nhưng lại có một chút ngu ngốc. Người ta thường bảo, anh chồng trai gái lăng nhăng, thiên hạ người ta đã đồn ầm lên, chỉ có một người không biết, đó là chị vợ. Nghĩ rồi cười bảo:
- Chị cả đã làm vợ, lại làm mẹ, nhưng đã làm vợ cho thầy giáo Điệp, lại còn phải làm đàn bà, làm con điếm của anh ấy nữa cơ.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Em nói vớ vẩn thế, vợ là vợ, sao lại là con điếm hả? thầy giáo Điệp của em là người thế nào nào, chị là người thế nào nào. Nói thế đến tai người ngoài, họ sẽ khinh cho.
Liễu Nguyệt lè lưỡi, bảo:
- Em thì chẳng biết cái gì cả, đúng là ăn nói vớ vẩn lung tung…
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Không phải em không biết gì cả, tại vì em biết nhiều quá đấy, em biết cả những điều em không nên biết. Em là con cáo bé bỏng, sau này anh nào lấy em, chỉ sáu tháng một năm em đã hành hạ người ta chết mất thôi.
Ăn cơm xong, Ngưu Nguyệt Thanh bảo Liễu Nguyệt cầm giấy bút ra, chị đọc, Liễu Nguyệt viết, lập thành một bảng danh sách những người được mời đến dự ăn mừng sinh nhật. Liễu Nguyệt viết xong, lại đối chiếu kiểm tra lại một lần, chẳng qua là những người như gia đình Uông Hy Miên, gia đình Cung Tịnh Nguyên, gia đình Nguyễn Tri Phi, gia đình Mạnh Vân Phòng, gia đình Chu Mẫn, Triệu Kinh Ngũ, Hồng Giang, gia đình chị kết nghĩa, phó chủ tịch hội văn học nghệ thuật Anh Nguỵ, Tiểu Đinh hội mỹ thuật, Vương Lai Hồng hội ca múa, Trương Chính Hải hội nhà văn, Chung Duy Hiền, Lý Hồng Văn, Cẩu Đại Hải toà