Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3170 lượt.
ừa mới được bôi bột đất trắng. Liễu Nguyệt thấy sấm sét đêm nay tiếng nào cũng chát chúa ngay trên nóc nhà mình, liền nghi nghi không biết có phải rồng định xuống bắt mình? Liền tung chăn dắt kín đầu nhìn ra cửa sổ, xem có cái gì như một quả cầu lửa đỏ rực đập vào cửa sổ đi vào không, hoặc có luồng ánh sáng trắng như con rắn từ bên ngoài xộc thẳng vào bên người minh. Cô gọi to:
- Bà ơi, bà ơi, sao đêm nay bà ngủ say thế? Cháu sợ chết đi được.
Bà già vẫn không đáp lại, Liễu Nguyệt gọi một lần nữa, vẫn không có tiếng trả lời. Trong tâm trạng hoảng loạn, Liễu Nguyệt cảm thấy con rồng đã bắt bà đi rồi, bỗng chốc hoàn toàn mờ nhoà. Liễu Nguyệt cảm thấy hôm nay rồng tập trung hết trong thành Tây Kinh, cùng một lúc đã đi vợ của Uông Hy Miên, vợ của Mạnh Vân Phòng, bắt cả Cảnh Tuyết Ấm. Khi bắt đến Đường Uyển Nhi, thì chị ta đang rửa ráy trong phòng tắm, nửa người bên dưới nát bét, bồn tắm đầy nước và máu. Liễu Nguyệt đã thét lên một tiếng ghê rợn.
Đang lúc nửa đêm, tiếng thét này thật vô cùng khủng khiếp. Ngưu Nguyệt Thanh chạy ra khỏi buồng ngủ, giật dây công tắc bật đèn trong phòng khách, nhìn thấy Liễu Nguyệt trần truồng, đã bò ra sảnh, nhìn chòng chọc vào chị, nói:
- Rồng bắt người, chị cả ơi! Rồng định bắt người, không thấy bà đâu cả!
Liễu Nguyệt hỏi:
- Bây giờ trên phố có những ai hả bà? Có ma nó xem phải không ạ?
Bà già đáp:
- Ma đầy, ma toàn thành phố còn đông hơn người toàn thành phố nữa cơ! Người này chết biến thành ma, nhưng mà thường không chết, con nọ chen con kia chất thành đống.
Liễu Nguyệt nghe xong sắc mặt lại tái nhợt. Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Thôi đừng tiếp chuyện bà nữa, bà càng nói càng phát khiếp. Mẹ ơi, mẹ ngủ đi, không có chuyện gì đâu.
Bà già càu rà càu ràu không phục, cởi áo ướt nằm xuống, song vẫn khư khư ôm đôi dép trong lòng. Ngưu Nguyệt Thanh cũng giục Liễu Nguyệt đi ngủ. Chị bảo:
- Liễu Nguyệt cũng hoặc được bệnh tâm thần của bà rồi. Bà không có ở buồng, thì em dậy đi tìm, bà không ở nhà vệ sinh thì ra sân, bà còn đi đâu được nữa? Em hét tướng lên rồng bắt người rồi, em là học sinh tốt nghiệp phổ thông trung học, sét có đánh chết người cũng do nguyên nhân truyền dẫn tĩnh điện mà ra, làm gì có chuyện rồng bắt người cơ chứ.
Liễu Nguyệt đã có sắc mặt đỏ, tuy trong lòng vẫn còn lo sợ, nhưng cũng ngường ngượng nói:
- Không biết tại sao, em cảm thấy rồng bắt nhiều người, bắt nhiều người lắm!
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Có lẽ em nằm mê sảng đấy! Tỉnh dậy không thấy bà đâu, liền hét phứa lên.
- Em cũng không rõ nữa.
Nửa đêm về sáng, tiếng sấm sét đã thưa dần, nhưng bà già vẫn thức. Liễu Nguyệt vừa mơ mơ màng màng sắp đi vào giấc ngủ, thì bà già cầm cái gậy thọc thọc vào, làm tỉnh giấc. Bà già hỏi:
- Liễu Nguyệt ơi, có ai đang gõ cửa!
Liễu Nguyệt vểnh tai nghe, rồi đáp:
- Không phải, lúc này còn có ai đến cơ chứ!
Bà già bảo:
- Có tiếng gõ cửa thật mà!
Liễu Nguyệt dậy mở cửa, không thấy ai, quay vào nói:
- Không có ai!
Ngủ được một lúc, bà già lại gọi Liễu Nguyệt:
- Cháu nghe ai lại gõ đấy?
Liễu Nguyệt lại mở cửa ra nhìn, ngay đến gió cũng không có, quay vào mặc kệ bà, nằm xuống ngủ. Khoảng bốn giờ sáng, bà già lại ngồi dậy hỏi:
- Ai thế? Ai thế?
Bà liền gọi Liễu Nguyệt, Liễu Nguyệt giả vờ ngáy to. Bà già liền đưa tay bóp mũi Liễu Nguyệt, bảo:
- Cháu ngủ say như chết thế này, có người gõ cửa.
Liễu Nguyệt lồm cồm bò dậy, gắt lên:
- Bà không ngủ được cũng không cho con ngủ sao? Ai gõ cửa, ma nó gõ đấy!
Nói xong thì chính mình cũng rờn rợn, quàng chăn đơn nằm xuống, đầu cũng kéo kín mít. Bà già bảo:
- Thế mà cũng là người giúp việc, đây là tiểu thư mà! Có người gõ cửa cũng lười mở.
Nhưng Liễu Nguyệt không ưa nghe những lời đó, cô hậm hực dậy mở cửa, ngoài cửa vẫn vắng ngắt, liền không quay vào buồng ngủ mà nằm ngay trên ghế xa lông phòng khách.
Trời sáng Ngưu Nguyệt Thanh thức dậy, nhìn thấy Liễu Nguyệt ngủ trên ghế xa lông, nét mặt tỉều tuỵ, quầng mắt đen thâm, lúc đầu thấy ngạc nhiên, Liễu Nguyệt kể lại đầu đuôi xong, Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Mẹ chị có lẽ lại mắc chứng bệnh cũ rồi. Hôm nay thầy giáo Điệp em về, anh ấy thích nghe bà nói những lời chẳng ra người, chẳng ra ma ấy, để tối nay anh ấy ngủ buồng bà, em sang ngủ với chị.
Khoảng giữa buổi sáng sớm, Trang Chi Điệp bước vào cửa, hỏi Ngưu Nguyệt Thanh đâu. Liễu Nguyệt đáp, chị em đã đến cơ quan, Trang Chi Điệp bảo hôm nay chủ nhật sao cũng đi làm? Liễu Nguyệt đáp giúp người ta xử lý bánh bao thừa. Liễu Nguyệt lần lượt kể lại từng việc mà Ngưu Nguyệt Thanh đã nói lại:
- Cậu học trò kia chưng bánh bao như thế nào, tại sao không bán được, tại sao Ngưu Nguyệt Thanh lại biết rõ bếp cơ quan mua bánh bao, đã ngấm ngầm đưa cho người học trò kia một món tiền, bây giờ đi liên hệ chở bốn bao tải bánh bao đến xưởng hồ dán.
Trang Chi Điệp nói một câu:
- Cô ta lại làm việc thiện.
Nói rồi vào buồng hỏi thăm mẹ vợ. Bà già đương nhiên đã kể lể với con rể sự việc xảy ra tối hôm qua.
Trang Chi Điệp hào hứng hỏi lại tỉ mỉ. Còn bảo L