Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3182 lượt.

nhìn thấy trên tường chính diện của phòng khách, đã thấy Trang Chi Điệp treo hai chữ to tướng trong khung kính: Cầu khuyết, liền tuỳ cơ ứng biến, to giọng giới thiệu:
- Đây là xa lông của chúng ta, chúng ta gọi nó là "nhà cầu khuyết".
Mọi người nghe xong rối rít bảo "cầu khuyết" vừa nhã, vừa có ý sâu sắc. Lý Hồng Văn liền nói:
- Có nơi tốt thế này, sau này toà soạn tạp chí mời tác giả đến sửa bản thảo có thể mượn dùng được đấy!
Trang Chi Điệp nói:
- Không được, chúng mình có hoạt động của chúng mình chứ. Sau này cứ bảy ngày mười ngày họp mặt một lần, cũng từ chối mời người bên ngoài. Hôm nay anh em đi lại mệt mỏi dẫn đến, xin chớ nói vung lên, tránh ai ai cũng biết, rồi không có chỗ nào yên tĩnh đâu!
Thế là khui luôn một chai rượu và hai gói lạc rang mua ở tầng dưới ra, yêu cầu không chia chủ khách, ngồi xen kẽ theo ý muốn. Mạnh Vân Phòng nói:
- Đến đây có thể đem theo thức ăn, nhưng đã đến đây dứt khoát chỉ có bàn về văn học nghệ thuật. Hôm nay vừa uống rượu vừa bàn, bây giờ bắt đầu nhé!
Cẩu Đại Hải nói:
- Bàn văn học nghệ thuật, chứ không bàn buôn bán, nói bắt đầu thì bắt đầu à? Hay là vừa uống rượu vừa tán chuyện lung tung, cứ tán, cứ tán chủ đề sẽ chuyển đổi.
Chai rượu được mở nắp, song không có chén, liền lấy nắp làm chai làm chén, thay nhau uống một lượt.
Đường Uyển Nhi không ngồi trên ghế xa lông mà ngồi trên giường, bảo:
- Em không uống!
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Sao em lại không uống? Bị thương à?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Khỉ gió ạ! Em không phải nhà văn, nhà biên tập, em nói thế nào được văn hoá nghệ thuật.
Nói rồi đưa tay sửa gối trên giường, chợt phát hiện có sợi tóc dài, giật nảy mình vội đưa tay nắm lấy.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Em không nói được văn học nghệ thuật thì em là nghệ thuật để bọn anh bàn về em.
Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy cứ mở mồm ra là ngửi thấy mùi hôi. Em không gọi là thầy nữa.
Trang Chi Điệp nói:
- Thế này vậy, mỗi anh kể một câu chuyện, kể xong mọi người nhận xét, ai có trình độ thì không uống rượu, ai không được thì phạt ba chén.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Tôi biết thóp anh rồi, lại định nghe bọn tôi kể để lấy tư liệu sáng tác chứ gì!
Cẩu Đại Hải nói:
- Đây là gì nhỉ? Bồ Tùng Linh đã mở một Liêu Trai mà.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Bồ Tùng Linh không nhanh tay bằng Trang Chi Điệp đâu, một phần ba tiểu thuyết của anh ấy đều do tôi cung cấp đề tài, thế mà chả bao giờ trả nhuận bút cho tôi. Nhưng hôm nay tôi vẫn kể một chuyện, song phải nói rõ giá. Chi Điệp, anh có trả không nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Một lúc nữa uống xong rượu, đi ăn mì nước tương, tôi sẽ chi tiền.
Mạnh Vân Phòng liền kể:
- Đây là chuyện có thật. Các cậu có biết vạt đất trũng ở cổng Đức Công không? Đó là nơi cư trú của những người dân quê hương Hà Nam. Trước ngày giải phóng, nước sông Hoàng ngập lụt, người Hà Nam chạy nạn đến Tây Kinh đã dựng lều ở tại đó, đã ở là họ cứ lì ra không chịu đi, càng đến càng đông. Vì thế, khu vực cổng Đức Công tại sao gọi là đặc khu Hà Nam. HIện giờ lều che của họ đã ít rồi, cũng xây một số nhà mái chảy hẳn hoi, nhưng vì đất đai hẹp, lại mỗi nhà một gian, bên trái cửa sổ bên phải cửa chính, thế là có chuyện xảy ra. Hôm ấy, có hai vợ chồng mới chuyển đến, chị vợ người búng ra nước, anh chồng yêu khiếp lắm. Ban đêm đã yêu mấy lần, ban ngày vẫn còn làm một lần nữa, tiếng động phát ra, người cạnh nhà nghe thấy đâm ra tò mò chú ý, ông ta là người không có vợ, sống độc thân. Đêm hôm sau, đương nhiên hai vợ chồng họ lại yêu, yêu xong, chị vợ liền đi tiểu, chị ta thích đi tiểu tiện vào lúc này.
Đường Uyển Nhi nói:
- Khi thầy kể mồm phải ngậm viên băng phiến mới được!
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Thôi được vậy thì kể xen vào câu chuyện lịch sự nhã nhặn. Chuyện kể rằng bệnh viện nọ nhận vào một bệnh nhân đang đau ruột thừa, trước khi mổ phải cạo sạch lông ở bên dưới, đầu tiên do một người y tá già cạo, đang cạo thì chuông điện thoại reo, người cần gặp chính lại là người y tá già, người y tá già liền bảo cô y tá trẻ cạo thay. Sau đó đã cạo xong, một già một trẻ rửa tay ở bể nước. Y tá già bảo: bên ngoài xã hội bây giờ bọn trai trẻ có cái mốt viết chữ vào người, nhưng cái người bệnh này lạ quá, lại viết ở ngay chỗ ấy hai chữ "nhất lưu" (loại một). Y tá trẻ lại nói: đâu phải có hai chữ, những bảy chữ cơ đấy, nhất giang xuân thuỷ hướng đông lưu (một dòng sông xuân chảy ra biển).
Mọi người chưa nghe rõ tức khắc, thì Đường Uyển Nhi sấn đến đấm thẳng vào Mạnh Vân Phòng.
Đái Thượng Điền vẫn còn chưa hiểu ý, liền hỏi:
- Thế là thế nào, một người nhìn thấy hai chữ, một người lại nhìn thấy bảy chữ.
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Ngốc thế, Đường Uyển Nhi vừa nghe một cái đã biết ngay. Nếu là anh và tôi thì bao giờ cũng chỉ thấy hai chữ, nếu là Đường Uyển Nhi lập tức thành bảy chữ.
Mọi người chợt hiểu cười ồ. Trang Chi Điệp giục:
- Kể tiếp câu chuyện trước đi.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Câu chuyện kể thêm này đương nhiên không lấy thêm tiền. Người vợ kia đi ra tiểu tiện rồi trở vào. Bởi trời tối mà nhà nào cũ