Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3181 lượt.
át ba ngày vẫn còn âm vang bên tai, đánh đàn nhảy múa thì như hạc tiên, thổi sáo thì như rồng ngâm, âm nhạc, nhịp phách thì do thầy truyền dậy, song biểu diễn, thì Lăng Hư vốn được trời ban. Tài sắc của Lăng Hư nổi bật ngay đến Ngô Muội và Hàn Nga cũng tự thấy xấu hổ không bằng. Tài sắc của Lăng Hư không chỉ nổi tiếng ở vùng Đông Hạ, mà còn truyền tới nước Nam. Năm tháng trôi qua, tấm lòng thường dân của Lăng Hư dần dần lắng xuống đã cảm thấy chán đời, thế là viết tên trong cung Tiên, nếu gặp quân tử nào thích hợp, cũng nguyện gửi gắm trọn đời. Năm mười ba Thiên Bảo, đi tu ở chùa Khai Nguyên, đầu tháng Thánh Võ, theo về với ông Độc cô trong họ Độc cô chúng tôi. Từ đó trong trắng như ngọc, có khí phách thanh cao như tùng xanh, tư duy nhanh nhạy, có thể nhìn thấy thấu suốt bản chất của sự vật. Nhưng sự việc không theo ý nguyện, sống gò bó như thế suốt ba năm, trong lòng lo nghĩ, thường có tâm trạng nặng nề, hàng ngày thường gặp gỡ bạn bè với những lời đùa vui và đàn hát, chưa đầy một phần ba thời gian của cuộc sống, đã không may nhiễm bệnh qua đời lúc hai mươi ba tuổi. Có người quân tử đã nhận xét: Bề ngoài xinh đẹp, song đã chết non, quả thật đáng tiếc! Tên tự của Mã Lăng Hư là Quang Khiêm, quan huyện uý của huyện Hưu Ninh Hấp châu, một đời chuyên làm việc thiện, là người lương thiện hiền lành. Nay viết một bài kỷ niệm, ca ngợi tài sắc của Mã Lăng Hư.
Ôi con người hiền thục như thế, Mã Lăng Hư xinh đẹp như mùa xuân, ai ngờ con người xinh đẹp như vậy lại bị ông trời cướp mất cuộc sống sớm như vậy. Mã Lăng Hư như mây trên núi Vu, Mã Lăng Hư như thần trong sông Lạc. Quả tình tôi không biết tại sao lại như vậy, vì thế đành phải đi hỏi ông trời.
Ngày hai mươi hai tháng giêng năm Thánh Võ dựng bia
Người soạn văn bia: Lý Sử Ngư thị lang bộ hình
Người viết lên bia: Lưu Thái Hoà thường dân áo vải"
Trang Chi Điệp đọc xong không nén nổi, thốt lên:
- Đây quả là một bài văn hay. Người đàn bà họ Mã được miêu tả đã làm cho người ta thán phục. Năm xưa tôi đến bờ sông Lạc Thuỷ, nhìn thấy con sông ấy, liền nhớ đến bài "Lạc thần phú", cảm động quá đứng trước gió mà than thở. Hôm nay đọc bia này, dường như tôi đã gặp cô ấy, có khác nào đang đứng trước mặt mình. Tiếc rằng con người như hoa như ngọc ấy, đường đời lận đận số phận long đong, ai cũng thương tình.
Đường Uyển Nhi thấy Trang Chi Điệp tình cảm xốc nổi nhất thời, hai mắt đo đỏ, trong lòng nao nao, liền cười giận, bảo:
- Những lời thầy giáo Điệp nói chẳng khác nào thơ của Sêchxpia, đáng tiếc thầy Điệp không cùng thời đại với chị ấy, nếu không em sẽ phải gọi bằng cô mất thôi
Trang Chi Điệp vẫn còn nói một cách si mê:
- Lấy được hay không lấy được còn tuỳ, nhưng tôi khẳng định phải gặp, phải biết cô ấy.
Nói xong đi mua một nén hương thắp trước mộ. Đường Uyển Nhi càng có ý ghen tị, liền nói:
- Thầy Điệp quả là người si tình, họ Mã có linh thiêng, cũng xứng đáng khi sống làm người, chết đi làm ma. Nhưng dưới gầm trời đàn bà tốt đẹp quả thật nhiều lắm, ngày xưa có, bây giờ có, tương lai vẫn có. Chỉ có điều thầy Điệp không thể sinh ở thời xưa, cũng không thể thọ đến tương lai. Cho dù đàn bà bây giờ người đẹp nào cũng như mây, không biết thầy Điệp nên yêu người nào.
Nói tới mức Trang Chi Điệp đỏ dừ mặt lên, mới biết mình bỗng chốc đã sa đà trong cõi suy tư tình cảm, đã nói nhiều quá.
Lúc này chợt nghe tiếng kèn trống nổi lên rộn ràng. Đám khách hành hương du lịch ở trước điện Đức Thánh Mẫu đổ xô cả về phía trước, có tiếng con gái gọi lanh lảnh:
- Mẹ ơi, mau lên, Giám viện ra mắt kìa!
Ba người liền đi về phía trước, không biết Tuệ Minh đầu tiên đi ra từ ngôi nhà nào, nhưng đã nhìn thấy một nhà sư tai to đầu múp mặc áo cà sa đỏ thẫm, tay cầm tấm ngọc, vừa vái vừa chào liên tục, đi ở phía trước. Theo sau là một ni cô bê tượng Phật, một ni cô gõ mõ, rồi bốn ni cô trẻ đi thành hai hàng, tay xách lồng đèn hoa sen. Tuệ Minh đi sau họ, mặc áo cà sa óng ánh, chân đi giày da đen lòng sâu gót nổi, khuôn mặt trang trọng càng nổi đôi mắt sáng, hàm răng trắng, cặp má hồng màu cánh sen và cái cổ ngọc ngà, bước đi khoan thai, như tiên bay bồng bềnh. Sau cùng là tám nhà sư tấu nhạc và bốn ni cô tùy tùng, tất cả thành một hàng dọc tưng bừng rực rỡ đi tới điện Đức Thánh Mẫu. Lý Hồng Văn đang trong đám đông đứng xem liền chạy đi nhìn Tuệ Minh. Đường Uyển Nhi thì ghé vào tai Trang Chi Điệp nói:
- Anh xem cô Tuệ Minh kia có phải họ Mã không?
Trang Chi Điệp nói:
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Vậy thì đi đâu? Ngồi cũng chẳng có chỗ mà ngồi.
Trang Chi Điệp đáp:
- Chẳng bằng đi vào căn nhà riêng kia ngồi uống rượu.
Mạnh Vân Phòng vỗ tay reo:
- Ý kiến hay đấy!
Nói rồi đi khắp nơi tìm được Lý Hồng Văn, Cẩu Đại Hải, Đái Thượng Điền đi ra cổng chùa, rẽ mấy chỗ, rồi từ một ngõ nhỏ, đi thẳng đến căn hộ số mười ba của căn nhà năm tầng.
Trên đường đi, Mạnh Vân Phòng đã nói với mọi người tình hình về căn hộ này, còn đang suy nghĩ đặt cho nó một cái tên gì đó. Sau khi mở cửa, đã