Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3184 lượt.
>- Cậu ấy nói, trong lòng tôi cũng thấy cay cay, không được phạt cậu ấy, Đại Hải, đến lượt cậu
Cẩu Đại Hải nói:
- Nhưng điều tôi nói ra đâu không coi là câu truyện. Cũng không dám chứng thực tính chân thật, tôi nghe người ta kể lại đấy. Hiện giờ trên thị trường có nhiều vàng giả. Tôi cứ bảo lãnh đạo không bị hàng giả làm hại, nhưng chủ nhật tuần trước, chị gái tôi kể, một vị lãnh đạo ở thành phố Tây Kinh thết đãi mấy người bạn cũ, để ra oai, ông ấy không sắp cỗ ở nhà, mà đặt tiệc ở một khách sạn cao cấp. Họ đòi uống rượu Mao Đài, giám đốc khách sạn có Mao Đài đưa ra, vừa nếm thử thì phát hiện ra rượu giả, lấy chai khác nếm thử vẫn là rượu giả, lấy một lúc ba chai liền đều là rượu giả, mặt giám đốc tái nhợt. Vị lãnh đạo ấy liền bảo "khách sạn cao cấp của anh làm ăn kiểu gì vậy?", rồi sai thư ký riêng của ông về nhà ông lấy rượu. Thư ký riêng về nhà ông đem đến một chai rượu Mao Đài, mở ra rót mỗi người một ly, không những là rượu giả, mà đựng trong chai toàn là nước máy, không phải rượu.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Chắc chắn kẻ nào đó đã hối lộ ông ấy, biếu rượu ngon như thế, thì đứa nào mới biếu nổi cơ chứ! Nhưng không biếu thì lại không được việc. Triệu Kinh Ngũ bảo cậu ấy đã từng làm như vậy. Đại Hải nói chuyện này ra thì ai ai cũng biết , cũng nghĩ được ra. Hôm nay rượu này là rượu thật, cậu phải uống đầy.
Cẩu Đại Hải đỏ mặt:
- Tôi đã thanh minh rồi, không phải câu truyện, chỉ cung cấp cho mọi người một chi tiết để sáng tác.
Nói rồi vẫn uống rượu. Lý Hồng Văn nói:
- Những điều tôi nói lúc nãy, các bạn không hài lòng, nhưng vẫn có chứa đựng bên trong một ánh chớp. Tôi còn phải thanh minh thêm, tôi đã sử dụng trong một bài viết. Chi Điệp này, anh thì khỏi phải dùng, nếu anh dùng, anh có tên tuổi, anh chép lại của tôi, song người đọc lại bảo sao chép của anh, ăn cắp văn của anh.
Trang Chi Điệp nói:
- Mình chưa đọc thật mà. Mình kể một chuyện. Vừa giờ ở trong am ni cô, mình đi vào nhà vệ sinh, vừa bước vào, người đông lắm, các hố đều có người ngồi chồm chỗm, có cả người đứng chờ bên cạnh. Có một người ngồi xổm cười với mình, mình nghĩ, ai thế nhỉ, cũng là người yêu văn học phải không? Hay là đã từng nghe mình nói chuyện chăng? Hoặc đã từng nhìn thấy ảnh của mình trong sách nhỉ? Mình liền bước tới, thì người đó lại phớt tỉnh. Thì ra anh ta đang rặn, khi rặn mạnh quá nét mặt hình như đang cười.
Mọi người cười ầm lên rộn rã. Đường Uyển Nhi nói:
- Như thế là thầy chửi chúng em, buộc chúng em phải cười, chúng em cười coi như đang đi đại tiện cả lượt! Nhưng thầy cũng tự chế giễu mình, một nhà văn lớn lại nói đùa vậy sao?
Trang Chi Điệp bảo:
- Tự chế giễu mình tốt chứ. Truyện đời là thế, muốn người khác không khó xử, cũng muốn mình khỏi tê tái, cách tốt nhất là tự giễu cợt mình, một tiếng cười vui vẻ là xong. Trước kia chụp ảnh, để mọi người được chụp ảnh cùng cười, thường cứ tự bảo "tươi lên!" rồi mới chụp, chẳng thà cứ bảo luôn "nào, rặn đi!" Chi tiết này thế nào, độc quyền thế đấy, không ai được dùng đâu!
Mạnh Vân Phòng nói:
- Vậy thì không được, hôm nay nói ra, thì ai cũng dùng được. Xa lông văn nghệ mà, nghĩa là trao đổi tin tức, khêu gợi tình cảm, thúc đẩy sáng tác mà lị!
Đường Uyển Nhi liền bảo:
- Bây giờ em biết làm nhà văn thế nào rồi! Thì ra văn chương là tôi dùng của anh, anh dùng của tôi đó. Nước trong bể thuỷ tinh nuôi một đàn cá, con này nhả con kia ăn, con kia nhả ra con này đớp. Bể nước đó trở thành nước thối, cá cũng trở thành cá thối.
Một câu nói đã làm cho ai nấy ngồi đực mặt ra chẳng thiết nói năng gì. Mạnh Vân Phòng cười bảo:
- Đường Uyển Nhi ghê gớm quá, lột một cái, bóc toàn bộ lớp da nhà văn trên cơ thể chúng ta ngồi đây! Cho nên tôi chủ trương tìm biện pháp đột phá. Vốn định mời Tuệ Minh đến đây nói chuyện. Hiện giờ chị ấy đang bận, để lần sau vậy. Nếu các bạn thấy thú vị, muốn quan tâm, tôi có thể nói một vài kiến thức về lĩnh vực khí công, đó là "thiên tử thần số".
Trang Chi Điệp nói:
- Anh Phòng này, đừng có giơ cái thần số của anh ra. Đường Uyển Nhi không phải là nhà văn, nhà biên tập nhưng cảm giác của cô ấy tốt hơn tất cả chúng ta ngồi đây. Cô ấy lại là người ngoài cuộc, nhìn chúng ta rõ hơn chúng ta nhìn mình, anh cứ để cô ấy nói nữa đi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Em đâu có cái tài ấy cơ chứ?
Mạnh Vân Phòng nói:
- Em nói đi, em nói xong chúng mình đi ăn cơm.
Đường Uyển Nhi liền hỏi:
- Muốn nghe ăn chay hay nghe ăn tanh đây?
Lý Hồng Văn bảo:
- Em còn nhiều thế cơ à? Nghe ăn tanh nhé?
Đường Uyển Nhi nhìn mọi người một lượt, cười hì hì rồi nói:
- Vừa nghe nói kể ăn tanh, nhìn các vị, vị nào cũng tươi tỉnh hẳn lên, tiếc rằng em không kể được chuyện ăn tanh. Em ở nhà quê lên, không biết nhiều về thành phố lớn, song đã được nghe một đoạn lời, em thử hát có được không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Hay lắm!
Thế là Đường Uyển Nhi cất giọng hát:
Tám trăm dặm Tần Xuyên bụi đất bay mù mịt
Ba mươi triệu nhân dân cất giọng hét Tần xoang vung thiên địa
Múc một bát mì sợi vài vui hí hửng
Miệng cứ làu b