XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3225 lượt.

ng thật mà, vừa nãy mới được biết em đã đến tìm anh.
Anh đưa tay lau nước mắt cho A Xán, A Xán lùi lại mới bước, thôi khóc, song móc chiếc gương ra soi mái tóc rối bung và búi lại tử tế, lau lau mặt rồi hỏi:
- Anh đã biết chuyện của em rồi chứ?
Trang Chi Điệp đáp:
- Biết rồi!
A Xán lại khóc. Trang Chi Điệp quay đầu xe máy, bảo chị ngồi yên, đi thăm A Lan. Nhưng A Xán bảo không cần nữa, nơi ấy không phải chỗ ngồi lâu cho người bình thường, chị ngồi một lúc gần như cũng sắp bị tâm thần, hơn nữa A Lan mới vào, bác sĩ cũng không cho ra gặp. Trang Chi Điệp im lặng ngước nhìn trời cao, trong lòng đau đớn không sao nói ra được, lại cho quay đầu xe rồi bảo:
- A Xán ơi, anh dẫn em đến một chỗ ta nói chuyện nhé
A Xán hỏi:
- Anh không chê em hả?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Chê em thì anh đã không đến.
A Xán liền ngồi lên gác ba xe máy, chiếc "Mộc lan" nổ máy rồi chị mới nói:
- Anh không đến, hôm nay em lại đến nhà anh. Vợ anh có chửi em, mắng em thì em cũng phải gặp được anh! Anh định đưa em đến đâu? Anh phải đưa em đến một chỗ không có ai, em chỉ cần hai người ở bên nhau, em sẽ có chuyện nói với anh!
Bây giờ đến lượt Trang Chi Điệp khóc, nước mắt giàn giụa, gió phả vào mặt vù vù, đã thổi khô nước mắt cũ, song những giọt nước mắt mới cứ tiếp tục tuôn ra. Anh không quay đầu lại, cũng không đưa tay gạt nước mắt. Anh cảm thấy trên mặt anh đã có những khe lõm do nước mắt xối chảy tạo ra, sâu như cái khe lõm do dây gầu cọ sát tạo ra ở bệ giếng.
Hai người đã đến Nhà Cầu khuyết. Trang Chi Điệp hỏi tỉ mỉ quá trình sự việc, liền trách không nên báo thù chủ nhiệm Vương bằng phương thức như vậy sau khi Lan bị điên. A Xán bảo anh, chị vốn không nghĩ đến việc làm như vậy, lúc đầu chị đi tìm uỷ ban khu chủ quản các văn phòng đường phố, nhưng chính quyền khu vực lại bảo, bây giờ là thời đại gì rồi, về mặt tổ chức còn quy các chuyện loại này vào chủ trương đường lối hay sao? Huống hồ việc này không có ai đứng ra làm chứng cớ, chỉ nghe một bên như như vậy thì bên kia sẽ nói như thế nào, tổ chức nên kết luận sao đây? Chính quyền khu còn nói, ông chủ nhiệm Vương này là chủ nhiệm văn phòng đường phố tháo vát trong khu vực, có năng lực làm việc, càng nổi bật hơn là việc ông đã phát triển nhiều xí nghiệp tập thể và cá thể kinh doanh, chính vì có hiệu quả tốt, ông ấy mới hăng hái tích cực xây dựng nhà vệ sinh công cộng cho khu vực này. Bây giờ rất nhiều người đến kiện lãnh đạo, không kiện tham ô hối lộ thì kiện quan hệ trai gái. Trước đây đã kiểm tra mấy vụ, cuối cùng thì sao nào, biết xử lý ai nhỉ? Muốn cái cách mở cửa, thì quan niệm về đạo đức, quan niệm về giá trị trước kia đều đã thay đổi. Nhiều việc trước kia cho là tuyệt đối không cho phép làm, thì bây giờ lại được khẳng định, hoặc không coi là gì hết. Trong này cũng có nhiều chuyện vu váo để rút bài học này, là lãnh đạo cấp trên phải khéo nắm tình hình toàn diện, việc cần uốn nắn xử lý, đương nhiên sẽ uốn nắn xử lý, việc cần bảo vệ cũng phải bảo vệ. Chính quyền khu vực thậm chí còn nói, về chuyện giữa A Lan và chủ nhiệm Vương, rút cuộc là thế nào, tổ chức có thể tìm hiểu, nhưng điều đáng để hoài nghì là A Lan liệu có phải là người tình là bồ bịch gì của chủ nhiệm Vương không? Bây giờ đang mốt bồ bịch và người tình mà, bởi vì A Lan cũng chẳng còn bé bỏng, đã là người nên biết suy nghĩ rồi, việc này lại xảy ra ở phòng làm việc của chủ nhiệm Vương, không phải ở buồng riêng của A Lan! A Xáng nghe chính quyền khu vực nói vậy, đã nản lòng, mờ mịt, cảm thấy kiện cáo lên trên không còn hy vọng nữa, nên đã tự đi xử lý trong trạng thái căm phẫn. Nhưng trả thù thằng đểu giả này bằng cách nào? Chị là đàn bà, là đàn bà cũng phải dùng cách đáng thương của đàn bà. Trang Chi Điệp nghĩ đến nỗi buồn khổ trong vụ kiện mà mình đang bị cuốn vào, lấy trái tim so sánh với trái tim, đã thở than cho A Xán một cách sâu sắc, nhưng anh vẫn trách A Xán không kịp thời đến tìm anh. Anh nói:
- Sự việc đã xảy ra như vậy, mình nên nghĩ lại xem bước tới đây nên làm thế nào thì hơn. Thằng cha họ Vương kia, tuy sẽ mất một phần tín nhiệm, song chưa chắc đã ảnh hưởng đến việc tiếp tục làm quan của hắn ta, không ở văn phòng này được nữa, thì có thể điều đến một văn phòng đường phố khác, vẫn là một chủ nhiệm. Nghe nói hiện giờ hắn ta ngược lại đang gieo rắc phao tin nhảm nhí, nói xấu em và A Lan, làm cho hai chị em phải chịu oan uổng, em nên kiện lên thành phố. Đây là một tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên anh đem đến, khi cần sẽ biếu người hữu quan, anh cũng sẽ đi tìm chủ tịch thành phố, xét đến cùng, chủ tịch thành phố cũng còn nghe lời anh.
A Xán nói:
- Thôi anh ạ, em chẳng còn hơi sức nữa đâu. Là một người đàn bà bình thường, em không đủ sức bảo vệ em gái trong cái thành phố này, nhưng em đã dốc toàn bộ sức lực của mình. Bây giờ rơi vào bước con đàn bà hư hỏng, nhất là bị vợ anh xem thường tại nhà anh, em càng hết tự tin. Em mệt rồi, quả thật mệt lắm rồi. Em còn làm thế nào nữa, cho dù làm cho thằng cha Vương kia bị bãi chức, bị giam cầm, thì liệu có bù lại những mất mát của