Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3228 lượt.
nh đi đây, đứa con này là của anh, một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy con anh. Anh khóc ư? Lẽ nào anh không để em ra đi một cách vui vẻ hả anh?
Nói rồi, A Xán quay người đi, chị bước xuống từng bậc cầu thang lại kêu lên một tiếng cạch. Trang Chi Điệp nghe thấy có tất cả bảy mươi tám tiếng cạch.
Trang Chi Điệp lơ mơ loạng quạng về đến nhà thì đã mười một giờ đêm. Ngưu Nguyệt Thanh đi vắng. Liễu Nguyệt oán trách anh, đã nói trước đi đến nhà Tư Mã Cung, cả Mạnh Vân Phòng và Triệu Kinh Ngũ đều đến, cứ chờ anh, chờ mãi không thấy tăm hơi đâu, Ngưu Nguyệt Thanh đành phải thay mặt anh đi cùng hai người. Trước khi đi lại phát hiện không có bức tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên, mới nghĩ ra trưa nay anh ra đi có đem theo một cuốn tranh, đành bảo Triệu Kinh Ngũ đi ra chỗ cửa hàng tranh lấy lại một bức vốn giữ ở đó.
Liễu Nguyệt hỏi:
- Anh đi đâu vậy?
Trang Chi Điệp đáp:
- Đi tìm A Xán.
- Không thể được, trừ phi các anh chị thay đổi được ý định của viện trưởng. Nhưng là viện trưởng, ông ấy cũng không thể lại bác bỏ quyết định lập hồ sơ.
Ngưu Nguyệt Thanh uất ức đè nặng trái tim, nước mắt chảy lã chã, vội vàng đưa tay lau, song mũi cay cay, cứ hít liên tục. Mạnh Vân Phòng liền bảo:
- Chị viêm mũi chưa khỏi à? Ti có giấy lau đây.
Ngưu Nguyệt Thanh lập tức biết mình mất thăng bằng, nói:
- Tôi có giấy.
Nói rồi chị đi vào nhà vệ sinh, lại khóc nữa, lau xong, bình tĩnh lại bước ra. Tư Mã Cung lấy trong hộp một cái kẹo mời Ngưu Nguyệt Thanh, chị tươi cười nhận kẹo, song giữ trong tay, nói:
- Đồng chí Tư Mã, đồng chí nói tiếp đi.
Ánh sáng ngoài cửa mỗi lúc một tối đi. Trang Chi Điệp nằm lăn ra tại chỗ, thở một hơi rò thật dài, lại thở một hơi nữa, rồi nói:
- Trời tối rồi Uyển Nhi ạ.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Vâng tối rồi, sao ngày lại ngắn thế nhỉ?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Thế ư? Vậy thì anh là nhà văn, em là nhà thơ. Đêm nay Chu Mẫn về, chúng mình nói chuyện vui vẻ cả đêm, lại còn khăng khăng đòi về ôm ấp bà xã phải không nào?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Có về thì anh cũng ngủ trong phòng sách của anh. Anh đã không còn tình yêu, người không có tình yêu thì đen tối như hôm nay.
Đường Uyển Nhi liền bảo:
- Vậy thì em cho anh ánh sáng!
Chị ta đưa tay giật dây công tắc, tách tách hai tiếng, song đèn không sáng, liền chửi:
- Lại mất điện rồi! Trong thành Tây Kinh hai ba hôm lại mất điện. Nếu em là chủ tịch thành phố, thì em sẽ cách chức cục trưởng cục điện lực! Không có điện, thì em bật diêm cho anh.
Xoẹt một cái, một que diêm cháy lên, cả hai người đều cười trong ánh sáng mờ mờ, rồi tắt luôn, lại quẹt một cái nữa, bỗng chốc lại tắt ngấm. Đường Uyển Nhi còn quẹt tiếp. Trang Chi Điệp bảo:
- Nói em là nhà thơ, em càng hăng biến thân mình thành thơ hết cả. Thôi đừng lãng phí diêm nữa, Chu Mẫn đâu? Chu Mẫn đi làm ư?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Đi làm rồi, tối nào cũng đi thổi huyên. Hôm nay tối mịt rồi, không thấy về, có lẽ ở toà soạn tạp chí lạ có chuyện gì chăng? Anh mặc áo đi, em nấu canh mì anh ăn nhé!
Trang Chi Điệp bảo:
- Không ăn đâu, chờ đến lúc Chu Mẫn về thấy mất điện, anh và em ở trong nhà tối om om anh ta sẽ đâm nghi.
Đường Uyển Nhi nói:
- Anh đi bây giờ, biết đâu vừa ra khỏi cổng đã gặp anh ta trên đường về, anh ta mới sinh nghi. Thế này nhé, anh mặc áo vào, lại nằm ngủ say, em khóa hết cửa vào rồi đi ra phố, cứ bảo đã khóa anh ở trong nhà cả một buổi chiều. Chờ bao giờ anh ta về em mới về.
Chi Điệp chửi một câu, đàn bà ma lanh hơn đàn ông, song đã móc túi lấy ra một cục tiền, bảo:
- Em đến cửa hàng ngoài phố mua cho em một bộ thời trang mà mặc. Trước mười hai giờ đêm bách hoá tổng hợp chưa đóng cửa đâu, anh cứ định mua cho em song lại sợ không vừa, em tự mua lấy vậy.
Đường Uyển Nhi không nhận, Trang Chi Điệp không vui vẻ "hừ" một tiếng, chị ta liền cầm tiền đi ra khóa cổng rồi ra phố.
Đêm đó Trang Chi Điệp không về ngủ ở nhà mình. Cho tới lúc Chu Mẫn về mở cổng gọi anh dậy, thì Đường Uyển Nhi mới đem theo một bộ thời trang về, bị Chu Mẫn mắng cho một trận nên thân, Đường Uyển Nhi liền bảo đích thân đi nấu cơm, để xin lỗi đã không phải với Trang Chi Điệp.
Thắp nến ăn cơm xong, Chu Mẫn giữ Trang Chi Điệp ở lại còn gọi cả Mạnh Vân Phòng đến. Bốn người cùng đánh mạt chược. Đường Uyển Nhi nói:
- Mấy văn nhân các anh truỵ lạc hết cả rồi, lúc đầu bảo tối nay thảo luận chuyện văn học tử tệ song lại đi đánh mạt chược.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Chơi mạt chược mà truỵ lạc à? Ông Hồ Thích đã từng nói, đọc sách có thể quên đánh mạt chược, đánh mạt chược có thể quên đọc sách. Theo tôi đọc sách và đánh mạt chược có thể quên hết nỗi buồn phiền. Nhưng Chi Điệp và Chu Mẫn đều do đọc sách, viết văn mà chuốc lấy một bụng buồn phiền, không đánh mạt chược, thì dựa vào đâu để quên hết buồn phiền?
Và hễ đánh bài là đánh cho đến sáng. Hôm sau Mạnh Vân Phòng lại bảo Trang Chi Điệp đến nhà mình tâm sự nghỉ ngơi. Trang Chi Điệp ở nhà