Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3250 lượt.
gực một cái, mồm mím chặt, đột nhiên phù một tiếng, một bãi máu đỏ tươi phun ra. Ngụm máu ấy phun mạnh vô cùng, những giọt máu nhỏ li ty đều đặn phun ra không trung như đốt pháo hoa ngày lễ, một phần in lên bức tường trắng tinh, một phần lại xả xuống, rơi lên đầu, lên mặt, lên người ông. Trang Chi Điệp không kêu lên, cũng không khóc rống lên, anh lặng lẽ đứng nhìn cơn đau co giật gian nan của Chung Duy Hiền, cuối cùng đã nở một nụ cười, nụ cười ấy dần dần đông cứng trên khuôn mặt.
Trang Chi Điệp ôm hộp gối bước ra khỏi phòng. Những người đứng ở ngoài nhao nhao xô đến hỏi:
- Ông Hiền sao rồi?
Trang Chi Điệp đáp:
- Ông ấy đã chết.
Anh cứ ôm hộp gối đi dọc theo hành lang, ra đến ngoài ngôi nhà gác, anh đứng tại chỗ. Mặt trời phả xuống rát bỏng, rọi thẳng vào mắt khiến anh mấy lần mở ra mà không được. Mọi người ùa cả vào phòng, bác sĩ y tá cũng chạy đến. Họ lặng lẽ ngắm nhìn tất cả. Y tá bắt đầu nhấc ống thở trong mũi Chung Duy Hiền ra, gấp hai mép khăn trải giường lại, tết thành một cái nút rất to. Hai y tá liền đẩy một cái xe chở xác vào khiêng Chung Duy Hiền đã được bọc trong chiếc khăn trải giường màu trắng lên xe. Y tá hỏi:
- Ai là gia đình của người chết?
Không ai trả lời. Y tá lại hỏi một lần nữa:
- Ai là gia đình của người chết?
Ngưu Nguyệt Thanh đang ngây người dựa vào tường, đột nhiên hỏi:
- Ô, có chuyện gì vậy?
Y tá bảo:
- Chiếc khăn trải giường này đã thuộc về ông ấy. Chị ra cơ quan viện nộp năm đồng nhé!
Xe chở xác được đẩy khỏi nhà gác, bánh xe trục trặc, cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, kêu cành cạch cành cạch. Trang Chi Điệp quay đầu lại, chiếc xe chở xác đẩy ra lối cửa của ngôi nhà gác, trong ánh nắng như đổ lửa trông như một thỏi thép vừa ra lò, hoặc là một xe thuỷ tinh được chở ra từ cung thuỷ tinh thần thoại. Ở đầu của chiếc khăn trải giường trắng kia, một cái gì tròn tròn cứ lắc sang bên này lại lắc sang bên kia của sàn xe khi nó được đẩy qua ba bậc thềm thâm thấp, trông như quả dưa hấu đựng trong cái túi vải.
Tang lễ của Chung Duy Hiền do sở văn hoá lo hoàn toàn. Gia đình Trang Chi Điệp xét cho là người ngoài đơn vị, chỉ do Chu Mẫn truyền tin tức, theo dõi xem có chỗ nào sắp xếp chưa đúng mới góp ý kiến với sở. Vợ của Chung Duy Hiền dắt đứa con trai ngở ngẩn vào nhà xác bệnh viện giở chiếc khăn trải giường ra nhìn một lượt, đốt một xấp giấy tiền ở bãi đất ngoài nhà rồi sai con trai đập chậu con kiểu có đựng tro tiền và mì sợi, sau đó bắt đầu dàm phán với lãnh đạo sở, ye6u cầu tổ chức trợ cấp năm ngàn đồng, yêu cầu nhận con trai ông vào làm việc. Cuộc đàm phán kéo dài ba ngày ba đêm, kết quả như thế nào, Trang Chi Điệp không quan tâm. Chu Mẫn cũng không hỏi. Còn Lý Hồng Văn thì ton hót với vợ Chung Duy Hiền, trước khi chết ông có giao cho Trang Chi Điệp một hộp gối. Bà ta liền tìm đến truy hỏi Trang Chi Điệp đòi hộp gối. Trang Chi Điệp đành phải mở hộp gối ra trước mặt bà, đồng thời cầm từng tập thư trong tay bảo:
- Bà xem này, đây toàn là thư nghiệp vụ gửi cho ban biên tập, ông Hiền bảo tôi thay ông giải quyết không hề có một xu nào nhé!
Bà ta nói:
- Thư của cơ quan quý hiếm đến thế cơ mà phải bỏ vào trong hộp gối, người chết rồi vẫn không quên giải quyết công việc nhà nước thế sao? Trong trái tim ông ấy không có chỗ dành cho mẹ con tôi. Tiền của ông ấy tiêu đi đâu thế nhỉ? Không để lại một đồng nào ư?
Bà bảo Trang Chi Điệp cầm lấy thư, còn chiếc hộp không thì mang về. Mấy ngày liền Trang Chi Điệp không ló mặt đi đâu, khi nghe đã viết xong lời điếu anh đến sở văn hóa gặp lãnh đạo, lấy lời điếu đọc sửa từng câu từng chữ. Lãnh đạo khuyên anh không nên xử lý công việc theo tình cảm. Trang Chi Điệp bảo, vậy thì tôi sẽ triệu tập hàng trăm người trong giới văn hoá đến để mọi người thảo luận. Đồng thời viết cáo phó cử Chu Mẫn đến toà báo đưa tin, toà báo trả lời, báo là báo đăng, phàm những ai đăng cáo phó, chỉ có thể là cán bộ lãnh đạo có cấp bậc nhất định. Trang Chi Điệp liền viết ngay trong đêm một bài ngắn tưởng nhớ đăng trên phụ san ở trang ba dưới hình thức tản văn. Trong hôm đó, đến sở văn hoá viếng vòng hoa không dưới một trăm người. Lãnh đạo sở văn hoá đồng ý lời điếu sau khi Trang Chi Điệp sửa chữa, đồng thời sắp xếp buổi sáng hai hôm sau đi vào chỗ lò thiêu tổ chức lễ truy điệu. Trong một buổi tối, Trang Chi Điệp viết xong câu đối viếng ở hai bên hội trường, viết xong thì bị đau đầu, đau tới mức như sắp vỡ óc. Mạnh Vân Phòng, Triệu Kinh Ngũ, Cẩu Đại Hải và Chu Mẫn đều đến thăm anh. Anh bảo:
Bất giác chị ta đưa tay gài góc chăn dưới người Trang Chi Điệp vào trong, Ngưu Nguyệt Thanh đã nhìn thấy, lừ mắt một cái, bước tới lôi góc chăn đã gài ra đè lại, Đường Uyển Nhi lập tức nhận ra mình lỡ tay, tỏ ra mất tự nhiên, rời từ mép giường sang ngồi ở ghế cạnh giường. Chị ta bảo:
- Ở Đồng quan em đã được nghe lời hát hờ người chết, họ hờ thế này: người sống trên đời chẳng có gì hay đâu, nói một tiếng chết là chết luôn, bạn bè thân thích chẳng ai biết. Lúc bấy giờ em chưa hiểu mấy