XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3100 lượt.

lại bảo "Hải đường như cũ" biết không? Biết không. Trả lời: xanh thì béo đỏ thì gầy của Lý Thanh Chiếu. Liền nhận định Lý Thanh Chiếu tả sự việc trong đêm tân hôn, nhưng lại không xem được đồng hồ chỉ thời gian chạy tàu, rồi chuyện Trang Chi Điệp làm cho người ta vui vẻ mà lại khó xử như thế nào, có thể dạy người ta cách phân biệt ruồi đực ruồi cái, là xem con ruồi đậu ở chỗ nào, đậu ở trên gương là con ruồi cái, ruồi cái cũng thích đẹp. Nhưng ở nơi công cộng luôn luôn bị người ta kéo đi chụp ảnh làm kỷ niệm, liền nhăn nhó bảo kiếp trước làm thân con ngựa, con ngựa ấy không phải ngựa chiến, cũng không phải ngựa thồ, mà là con ngựa ở nơi du lịch khoác dải màu để người ta cưỡi lên chụp ảnh, rồi đau lòng rơi nước mắt. Trang Chi Điệp còn đọc tiếp, liền đọc đến chuyện yêu đương của Trang Chi Điệp, thì kể ra khi còn làm việc ở một toà soạn năm nào, Trang Chi Điệp đã tâm đầu ý hiệp với một cô cùng đơn vị như thế nào, như keo như sơn ra sao, nhưng đã trục trặc như thế nào để đến nỗi cuối cùng không thành vợ thành chồng. Trang Chi Điệp chau mày lai, những chuyện ở đoạn trên ly kỳ hoang đường như thế nào thì cũng chẳng hại đến ai, còn chuyện tình yêu này thì dính dáng đến người khác lại dám nói đùa sao? Tuy không chỉ mắt vạch tên cô gái ấy là ai, nhưng khuôn khổ sự việc hoàn toàn là chuyện đã xảy ra với Cảnh Tuyết Ấm. Nhưng lúc đó quan hệ với Cảnh Tuyết Ấm tốt đẹp, bây giờ cũng hối hận. Tuy trong lòng như lửa đốt mà trong mấy năm không dám động tới một sợi tóc của cô ấy, thậm chí không có một cái bắt tay bình thường. Bây giờ viết như thế này, thì dường như đã xảy ra tất cả mọi chuyện. Thế thì hai bên đều có gia đình con cái, chồng Cảnh Tuyết Ấm đọc bài viết này sẽ suy nghĩ như thế nào? Ngưu Nguyệt Thanh sẽ nghĩ ra sao? Mỗi sự việc đều dường như có cái bóng, song hoàn toàn không phải là cái dáng đã viết bây giờ. Chu Mẫn lấy đâu ra tài liệu này? Điều làm cho Trang Chi Điệp không yên tâm hơn hết là nếu Cảnh Tuyết Ấm đọc bài viết này, chị ấy sẽ nhìn nhận mình thế nào, chắc cho rằng Trang Chi Điệp ta đây đã cung cấp những chuyện giấu kín đó, là để khoe khoang bản thân, đã phải tung ra những chuyện chơi bời trai gái, nhằm đề cao uy tín và tên tuổi của mình có phải không? Nếu chồng chị truy hỏi tất cả mọi chuyện này, thì Cảnh Tuyết Ấm sẽ thế nào nhỉ? Trang Chi Điệp buồn khổ, đặt quyển tạp chí xuống, chẳng còn tâm tư nào đi gặp Đường Uyển Nhi nữa, tất ta tất tưởi đi đến toà soạn "Tạp chí Tây Kinh".






Mười hai năm trước, khi Cảnh Tuyết Ấm vừa tốt nghiệp trường đại học phân phối về Sở văn hoá, thì Trang Chi Điệp đã là biên tập của "tạp chí Tây Kinh". Một cái bàn làm việc mới được kê đối diện với bàn làm việc của anh. Phòng biên tập tác phẩm vốn là phòng họp đổi thành đã nhét kín năm con người. Tổ trưởng tổ tác phẩm Chung Duy Hiền chỉ có thể lãnh đạo được một người duy nhất là Trang Chi Điệp. Một vị biên tập lão thành cùng với HIền về sở văn hoá, cũng là sinh viên, đương nhiên không phục sự chỉ huy của Hiền. Một người là Lý Hồng Văn về sớm hơn Trang Chi Điệp hai năm, tinh nhanh mưu mẹo, khéo ăn khéo nói, đã từng góp sức để Hiền làm tổ trưởng tác phẩm, song Hiền lại nhận xét anh ta là tiểu nhân. Quân tử dễ sống, tiểu nhân khó chơi, tiểu nhân đã từng có ân huệ đối với mình càng khó chơi, động chỗ nào cũng phải nhường anh ta chỗ đó. Một người khác họ Vĩ, là một vị goá chồng, đang gạ gẫm tỏ tình với phó giám đốc sở họ Nghiêm. Hiền không dễ sai bảo. Còn Cảnh Tuyết Ấm thì sao, giám đốc sở chính là cấp dưới của bố chị năm xưa, vừa bước chân đến đã không gọi là giám đốc Sở mà gọi bằng chú. Một người lính của Chung Duy Hiền chỉ có thể là Trang Chi Điệp. Bước vào vụ gặt hè thì cử Trang Chi Điệp ra ngoại ô giúp đỡ bà con nông dân gặt hái, khi xảy ra động đất, thì sai Trang Chi Điệp đi tham gia đội cứu nạn do phòng đại diện đường phố tổ chức. Buổi sớm đi làm việc, thì lấy nước sôi, buổi chiều hết giờ làm việc thì đóng cửa sổ chính. Trong thời gian năm năm, Trang Chi Điệp đã sống những tháng năm tuổi trẻ ở đây. Tuy đã từng khóc lóc đã từng chửi bới lại những người xem thường và bắt nạt mình, nhưng từ khi rời khỏi nơi đây, Trang Chi Điệp vẫn cảm thấy có một chặng đường rất có ý nghĩa, nhất là Cảnh Tuyết Ấm mà anh suốt đời không quên. Bây giờ nghĩ lại, quả thật là một túi lương khô trên đường đời của anh, vĩnh viễn không ăn hết. Mười hai năm đã trôi qua, giám đốc Sở vẫn là giám đốc Sở, tạp chí vẫn là tạp chí. Bà goá Vĩ đã làm phu nhân của phó giám đốc Sở họ Nghiêm từ đời nảo đời nào, đã điều sang một ngành khác làm trưởng phòng. Cảnh Tuyết Ấm cũng bỏ văn chương sang làm chính trị, đề bạt làm cán bộ quản lý bậc trung của sở. Còn Chung Duy Hiền, lão già khốt ta bít chẳng bao giờ có chí khí, thì vừa không tin Lý Hồng Văn, vừa lại phải bám Lý Hồng Văn. Qua một phen cố gắng, cuối cùng đã đánh bại tạp chí nhận thầu ba năm, nát bét như tương về kinh tế, lập ra một ê kíp lãnh đạo ban biên tập mới. Ông Hiền lên làm Tổng biên tập. Trang Chi Điệp bước lên ngồi nhà gác quen thuộc ấy đươn