Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3105 lượt.

năm trước nên xét chức danh rồi. Vũ Khôn được làm tổng biên tập, gạt ông già sang một bên. Lần này lai bình xét, song lại bảo ông Hiền vừa mới làm tổng biên tập, chưa đủ tư cách và sự từng trải. Huề!
Lý Hồng Văn nói rồi xoá bài. Ván hoà này là hoà cầm cái, lại liến tiếp hoà ba lần nữa. Lý Hồng Văn nói hăng hơn, luôn luôn tổng kết kinh ngiệm hoà bài, lại chê Cẩu Đại Hải không biết xuống bài, sao lại đi Trang Chi Điệp ăn mất cây tám vạn, sau đấy cứ nhắc đi nhắc lại phải dứt khoát, không ai được mắc nợ. Tiểu Phương nói:
- Thầy giáo Lý thua thì mồm méo mặt nhăn, thắng thì trở thành con mụ lắm mồm.
Lý Hồng Văn nói:
- Bây giờ mình đã trở thành kẻ thù chung của các cậu, anh nào cũng ganh ghét. Thắng bài cũng chẳng thấy tốt đâu, được trên chiếu bài, thì sẽ mất trên tình trường, các bạn ạ. Hừ, xin lỗi, lại một ván thắng nữa nhé!
Từ phía sau lật một quân, lại đánh ra một quân.
- Cơm đã sệt nhưng còn sượng, tiếc rằng không phải một trận thắng giòn giã nữa. Trang Chi Điệp ơi, nói một câu anh không thích nghe nhé, ông Hiền được xét chức danh biên soạn và thẩm định là chịu thiệt bởi Vũ Khôn. Chuyện này anh phải nói với chị ấy.
Trang Chi Điệp từ khi thắng một hoà một ra, không có bài hoà nào nữa, đã vay của Cẩu Đại Hải ba đồng, mắt nhìn bài, mà trong đầu thì lởn vởn toàn là cái dáng lụt cụt đáng thương của Chung Duy Hiền, anh tưởng tượng không nổi mười năm qua, ông Hiền đã sống như thế nào. Nghe Lý Hồng Văn nói, anh nên khuyên Cảnh Tuyết Ấm, anh liền nhăn nhó bảo:
- Đấy là quyết định tự do của người ta, mình có quyền gì mà nói người ta cơ chứ? Ông Hiền tuổi tác bằng ngần ấy, mà ngày nào cũng mong thư của bạn gái!
Lý Hồng Văn nói:
- Còn một bí mật nữa, anh đã đi vào phòng của ông Hiền chưa? Trong phòng của ông ấy có nhiều thuốc bổ dương lắm. Ông ấy và bà xã sống mỗi người một nơi đã mười mấy năm, xưa nay chưa từng chung giường chung gối, cũng chưa thấy ông ấy lằng nhằng với ai, mình nghĩ đột ngột bây giờ ông uống thuốc bổ dương, chắc người bạn học kia đã đem lại cho ông ấy niềm hy vọng, mong đợi bắt được liên lạc, có thể cưới nhau, hưởng thụ cuộc sống con người ở những năm cuối đời.
Lý Hồng Văn nói rồi đột nhiên reo to: "Thắng rồi!" bộp một cái, bài trong tay đập xuống bàn, rõ khéo con bài đứt đôi, một nửa bay ra ngoài cửa sổ!
Anh em nhìn vào thì quân bài anh định thắng là quân bài có hai hình đồng xu, tay chỉ còn giữ một nửa quân bài chỉ một hình đồng xu. Cẩu Đại Hải là người đầu tiên bảo:
- Đâu có được? Thắng thì bài phải có hai đồng xu chứ, chỉ có một đồng xu thì thắng thế nào được?
Lý Hồng Văn bảo:
- Cậu không nhìn thấy quân bài đứt sao?
Tiểu Phương cũng nói:
- Kệ, chúng tôi không biết. Trong tay anh chỉ có hình một đồng xu, thắng bài thì phải có hai chứ? Không coi là thắng được!
Lý Hồng Văn liền ra chỗ cửa sổ tìm nửa quân bài bay đi, đương nhiên khó lòng tìm thấy, đòi anh em trả tiền, thì Cẩu Đại Hải và Tiểu Phương khăng khăng không trả. Lý Hồng Văn liền nổi cáu. Trang Chi Điệp nói:
- Không tính thắng ván này. Lý Hồng Văn, ba cánh tôi cũng đã trả anh rồi, anh định bắt anh em lột quần cầm áo trả nợ phải không?
Lý Hồng Văn nói:
- Bọn các anh ăn quịt, thế thì mình không chiêu đãi nữa, phát tiền cho từng người tự đi mà ăn!
Trang Chi Điệp nói:
- Không để anh phải chi, tôi chi.
Lại mượn Cẩu Đại Hải năm mươi đồng, bảo:
- Tiểu Phương đi gọi ông Hiền cùng ăn cơm.
Tiểu Phương đi gọi, thế nhưng ông Hiền không có nhà. Thế là bốn anh em ra phố chợ Đại mạch ăn bánh bao xúc xích, lại vào quán trà uống mấy ấm, lúc trời tối mới giải tán ra về.
Trên đường về Trang Chi Điệp ngẫm nghĩ, hôm nay mình đã thua thảm hại. Lý Hồng Văn bảo, được trên ván bài, thì mất trên tình trường. Trên ván bài mình xúi quẩy như thế, biết đâu sẽ vớ bẫm trên tình trường? Đứng ngây ra tại chỗ một lúc hối hận không đi tìm Đường Uyển Nhi. Trong lòng thúc giục bây giờ đi, song cảm thấy trời đã quá tối rồi, e rằng Chu Mẫn cũng đã ở nhà, thế là hậm hực trở về Song Nhân Phủ.
Đầu ngõ Song Nhân Phủ tối om có một người đang ngồi xổm, thấy Trang Chi Điệp đi tới, đột nhiên đứng lên rao: "Đồng nát nào! Ai có đồng nát nào!".
Trang Chi Điệp nhìn rõ đó là ông già đọc ca dao hò vè liền bảo:
- Trời tối thế này, ông còn thu mua đồng nát kia ư?
Chợt nấc lên một cái, một luồng hơi rượu từ dạ dày xộc đến. Ông già mặc kệ Trang Chi Điệp, kéo chiếc xe cải tiến vành sắt lộc cộc, vừa đi ra phố lớn vừa nghêu ngao một đoạn độc tấu:
Rượu của cách mạng uống lai rai
Uống đến mức ngày nào cũng say
Uống đến mức làm hư hỏng tác phong của Đảng
Uống đến mức làm tổn hại đến cái dạ dày
Uống đến mức bà xã phải nằm quay lưng lại
Bà kiện thẳng lên uỷ ban kiểm tra kỷ luật
Bí thư bảo, nên uống mà không uống, cũng sai.






Trang Chi Điệp đẩy cánh cửa, trong nhà điện vẫn sáng, phu nhân và Hồng Giang ngồi trên ghế sa lông, vừa đếm tiền vừa dùng máy tính tính sổ nợ. Trang Chi Điệp thấy trên sa lông để từng xấp tiền to nhỏ khác nh


Teya Salat