Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3101 lượt.
g nhiên luôn mồm chào hỏi những người quen cũ gặp lại, đẩy cửa một cái, vẫn là phòng biên tập đổi từ phòng họp cũ. Tất cả biên tập viên đều ở đây, mỗi anh đang gũi xem một cái xì líp, cửa mở đột ngột cất đi không kịp. Nhìn thấy Trang Chi Điệp Lý Hồng Văn reo lên:
- Ái chà, đến sớm chẳng bằng đến đúng lúc. Cái này xin tặng anh!
Trang Chi Điệp nói:
- Làm gì thế này, mỗi người một mảnh vải che xấu hổ hả?
Một người lạ mặt bước đến bắt tay Trang Chi Điệp, nói:
Trang Chi Điệp ngồi xuống, thăm hỏi nhau một lúc, thì tự nhiên nói đến quyển tạp chí mới xuất bản. Trong phòng biên tập ai ai cũng xúc động. Từ chất lượng nội dung đến thiết kế trang bìa và tuyên truyền quảng cáo trong số này, không mục nào là không đầy lòng tự tin, nhất là khi nói về bài viết của Chu Mẫn, liền khoe trước cửa bưu điện có dán áp phích giới thiệu riêng về bài viết ấy. Ban biên tập đã quyết định in thêm một phần tạp chí và nâng thêm số tiền nhuận bút cho Chu Mẫn. Lý Hồng Văn nói:
- Nhà văn lớn ạ, tôi đã từng nói Tào Tuyết Cần đã viết cuốn Hồng lâu mộng, một cuốn Hồng lâu mộng đã nuôi mấy đời người ăn không hết. Hiện giờ anh Trang Chi Điệp cũng sống đến mức để cho người ta ăn của anh rồi đó. Bài viết của Chu Mẫn không dài, có thể nói chỉ ăn được của anh một cái móng chân, lúc nào đó, tôi cũng sẽ viết anh định cho tôi ăn gì nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Tôi không cho anh ăn gì cả.
Lý Hồng Văn nói:
- Vậy thì được. Hôm nào tôi viết một bài, sẽ ký tên một người đàn bà, xem anh có cho không? Chắc chắn anh sẽ bảo "Cho ăn gậy chứ".
Trang Chi Điệp bảo:
- Cho anh ăn lòi dom nhé!
Chu Mẫn từ đầu vẫn im lặng, chỉ bận pha trà rót nước cho Trang Chi Điệp, bây giờ mới đi tới, nói:
- Thưa thầy giáo Điệp, đây là bài viết đầu tiên của em được đăng, mong thầy giáo đóng góp nhiều ý kiến.
Trang Chi Điệp nét mặt đã bình tĩnh lại, nghiêm chỉnh nói với bọn Chung Duy Hiền, vì bài văn đó mà anh đến đây, anh đang lo ngại một vấn đề. Chung Duy Hiền lập tức thấy căng thẳng liền hỏi:
- Vấn đề gì thế?
Trang Chi Điệp nói:
- Những chuyện khác đều được, riêng chuyện quan hệ của tôi với cô X miêu tả quá mức, liệu có tác dụng phụ không?
Chung Duy Hiền đáp:
- Tôi đã suy nghĩ chuyện này, tôi hỏi Chu Mẫn lấy tài liệu từ đâu, Chu Mẫn nói tài liệu không phải bịa ra đâu.
Trang Chi Điệp nói:
- Sự việc nào cũng có cái bóng, nhưng một khi viết cụ thể, đã thay đổi cái vị đi, tuy không nói rõ tên thật, nhưng hoàn cảnh và hình tượng nhân vật lại cụ thể quá. Anh đã biết tôi và Cảnh Tuyết Ấm có tốt với nhau đấy, song quả tình chưa phát triển tới mức nói đến trong chuyện yêu đương.
Lý Hồng Văn nói:
- Có sao đâu cơ chứ. Cả bài đều xây dựng một người đàn bà cao thượng, nói chuyện yêu đương thì làm sao nào? Trước khi lấy nhau, tìm hiểu ai là chuyện bình thường, huống hồ bây giờ anh là danh nhân lớn, được nói chuyện tình yêu với một danh nhân như vậy cũng là vinh dự của người đàn bà. Chị Cảnh Tuyết Ấm có mong cũng chẳng được, toàn thế giới ai ai cũng biết chị ta và anh có một đoạn tình sử đẹp đẽ đến đâu!
Trang Chi Điệp nói:
- Hồng Văn này, anh đừng nói vớ vẩn, tôi tuy tin rằng Cảnh Tuyết Ấm không phải là hạng người đó, nhưng xét cho cùng chúng mình đang sống ở Trung Quốc, phải nhìn vào hiện thực. Hiện giờ chị ấy có gia đình, lại có địa vị lãnh đạo, không xảy ra chuyện thì không sao, nếu có chuyện, thì đối với ai cũng không có lợi.
Chung Duy Hiền hỏi:
- Vậy ý anh thế nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Ban biên tập cấp tốc cử người đem biếu Cảnh Tuyết Ấm một cuốn tạp chí, nói rõ tình hình, xử lý ngay từ trong trứng nước mâu thuẫn có thể xảy ra.
Chu Mẫn nói:
- Em đã đi tìm rồi, chị ấy chưa về ạ!
Trang Chi Điệp lại nhấn mạnh:
- Chờ chị ấy về là đi ngay!
Lý Hồng Văn nói:
- Anh yên tâm, chuyện này do bọn tôi lo liệu đâu vào đấy. Trưa nay anh ở lại, Chu Mẫn có tiền nhuận bút, sẽ mời anh ăn cơm, cho bọn tôi cũng được thơm lây.
Chu Mẫn nói:
- Sẵn sàng, bánh bao xúc xích của nhà hàng họ Giả ở phố chợ Đại mạch, ăn bao nhiêu em mua ngần ấy.
Trang Chi Điệp nói:
- Lý Hồng Văn vẫn chứng nào tật ấy, xưa nay đều bắt người khác mời ăn, chưa bao giờ được nghe anh mời người khác đi ăn đâu nhé!
Lý Hồng Văn nói:
- Chuyện ấy thì xin chịu, bà xã quản tiền mà! Nếu anh bảo vệ Chu Mẫn không khao, thì anh chiêu đãi anh em.
Cẩu Đại Hải nói:
- Chúng ta chơi mạt chược nhé, anh nào thua anh nấy bỏ tiền.
Trang Chi Điệp hỏi Chung Duy Hiền:
- Được không anh?
Chung Duy Hiền đáp:
- Các anh chơi không ăn tiền thì cứ chơi, mình còn có việc, không tiếp Trang Chi Điệp được đâu!
Trang Chi Điệp cười, bắt tay tạm biệt Chung Duy Hiền, tiễn ra cửa. Lý Hồng Văn lập tức đóng cửa, nói:
- Lãnh đạo của bọn tôi thế nào? Cứ xem nói thể đủ biết có trình độ. Ông ấy không phản đối bọn mình chơi, nhưng nếu xảy ra chuyện gì, ông ấy cũng không chịu trách nhiệm. Như vậy mới gọi là biết lãnh đạo.
Cẩu Đại Hải nói:
- Nếu ông ấy biết làm lãnh đạo, thì đâu đến nỗi suốt đời vẫn làm Tổng biên tập, ngay đến cán bộ cấp ph