Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.
iển đương nhiên cũng đồng ý. Hải Mạt Mạt kể từ lúc bị gắn máy nhận tín hiệu thì không còn suy nghĩ của riêng mình nữa, hiện giờ mọi người cũng coi cô bé như những phụ tá bị khống chế khác.
Dần dà, Hải Minh Tiển dường như cũng chấp nhận sự thật này. Anh ta bắt đầu chuyển Hải Mạt Mạt sang một phòng thí nghiệm nhỏ khác.
Buổi tối, sau khi tất cả mọi người đi ngủ, Hải Mạt Mạt liền mở mắt. Cô bé bị đặt trên một chiếc giường nhỏ, giường màu phấn hồng, bên cạnh gối còn đặt một con thỏ màu hồng.
Trên người cô bé đắp một cái chăn mềm, trên đầu treo một chiếc chuông gió. Cô bé quay đầu nhìn sang, thấy bên cạnh giường nhỏ còn có một cái giường lớn. Trên giường cũng có một người đang nằm.
Cô bé đi tới, vén màn lụa màu trắng lên, bên trong là một người phụ nữ. Một người phụ nữ rất quen.
Cô bé cố gắng nhớ lại, đột nhiên nhớ tới một người . . . Hải Minh Tiển trước kia từng bảo cô bé gọi người phụ nữ này là. . . . . . Mẹ.
Tại sao cô ấy lại ở đây? Hải Mạt Mạt đưa tay sờ mặt cô, vẻ mặt cô điềm tĩnh, cũng không còn thở nữa. Hải Mạt Mạt nhìn lên mới phát hiện trên cổ của cô có một vết thương nhỏ, nhưng kỹ thuật khâu quá tốt nên nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra.
Hóa ra cô ấy đã chết rồi sao?
Hải Mạt Mạt cũng không quá đau buồn, quan hệ giữa cô bé và người phụ nữ này không được coi là tốt. Lúc này nhìn thấy cô ấy chết rồi cũng thấy không khác người xa lạ là bao.
Nhưng vết thương ở cổ họng nhất định là do vũ khí sắc bén gây nên. Ngón tay cô bé khẽ ấn xuống, lúc này mới giật mình: thân thể người phụ nữ kia đã bị móc rỗng.
Trong thân thể của cô là một hệ thống cung ứng dịch dinh dưỡng phức tạp mà hoàn mỹ, duy trì dinh dưỡng cần thiết cho da và tóc. Để cho cô ấy nhìn không khác gì người còn sống.
Hải Mạt Mạt về giường nằm, cả căn phòng lặng ngắt như tờ. Vì không có gió nên chuông gió trên đầu cũng không kêu. Bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, là Hải Minh Tiển trở về.
Nơi này không giống phòng thí nghiệm, mà giống như một ngôi nhà. Anh ta cởi áo khoác, khẽ hôn Hải Mạt Mạt trên giường nhỏ một cái, sau đó lên giường, nhẹ nhàng ôm người phụ nữ kia, bình thản ngủ.
Trong không gian tối đen như mực, hô hấp của anh ta là tiếng động duy nhất. Hải Mạt Mạt không biết tâm tình trong lòng mình lúc ấy thế nào.
Đây chính là ngôi nhà cuối cùng của ba sao?
Ba.
Hải Mạt Mạt Hôn Anh
Hải Mạt Mạt ngủ li bì, bình thường hiếm có lúc tỉnh táo. Hải Minh Tiển thỉnh thoảng sẽ rút chút máu của cô bé làm mẫu nhưng rất ít nói chuyện.
Sau khi Đường Ngạo chiếm được xưởng ASA, thiết bị đã đầy đủ hơn rất nhiều. Ngô Hoa nhanh chóng nghiên cứu ra một loại thuốc tiêm, có thể làm suy yếu virus trong máu Gâu Gâu, pha loãng virus nồng độ cao thành virus yếu.
Gâu Gâu bé xíu, dù rút khô máu cũng chẳng được bao nhiêu. Vậy nên tổng giám đốc Đường vẫn luôn chú ý bảo vệ nó, loại thuốc này cũng chỉ sản xuất với số lượng rất nhỏ.
Mọi người dường như đều sống tốt, một ngày kia, Vạn Ích Khải được tổng giám đốc Đường phái đi theo dõi Sa trạch của Sa Khang trở lại ASA báo cáo tình hình. Sa trạch gần đây lại bắt thêm một nhóm người, xem ra là người may mắn còn sống sót của căn cứ nhỏ nào đó.
“Sao lại sống không tốt cơ chứ.” Anh đột nhiên lẩm bẩm một mình. Anh đã xem video về quá trình trưởng thành của Hải Mạt Mạt. Anh có thể nhận ra rằng Hải Minh Tiển cực kỳ thương yêu cô bé. Cho nên những ngày Hải Mạt Mạt sống ở bên cạnh Hải Minh Tiển anh gần như không lo lắng chút nào.
Anh ngồi một lúc, đột nhiên dùng sức ném con chuột lên trên bàn. Anh hùng hùng hổ hổ bước ra khỏi phòng làm việc, đám người đều cho rằng xảy ra chuyện, nhưng Đường Ngạo lại không thèm để ý đến bất cứ ai, lái xe đi thẳng ra ngoài.
Sa trạch hoàn toàn yên tĩnh, Vạn Ích Khải nấp ở trường học bổ túc máy tính gần đó. Đường Ngạo dùng đám mất nết đã tiến hóa thành màu xanh nhạt trong tay mình dọn sạch nơi này, dành riêng cho Vạn Ích Khải theo dõi ở cự ly gần.
Hiện giờ thuộc hạ của tổng giám đốc Đường có tổng cộng ba căn cứ, anh thật sự rất bận rộn. Lần này anh hùng hổ tự mình tới đây, mọi người hầu như không cần hỏi cũng có thể đoán được nguyên nhân.
Tổng giám đốc Đường rất nghiêm túc nói: “Sa Khang và tên điên Hải Minh Tiển kia là phần tử phản loài người, phản xã hội. Sớm muộn gì cũng phải xử lý bọn chúng. Tôi đến xem xét tình huống trước.”
Tất cả mọi người vội vàng phụ họa. Thôi, nể tình anh bận rộn như vậy mà vẫn lo cho con gái, mọi người không vạch trần anh nữa.
Đường Ngạo dùng ống nhòm đơn giản nhìn về phía Sa trạch. Khi ấy là mười một giờ một phút, trong sân ngoại trừ mấy người làm quét dọn ra thì không nhìn thấy bất cứ bảo vệ nào.
Tổng giám đốc Đường suy nghĩ một lúc lâu, rốt cuộc vẫn phải hỏi: “Con bé có hay ra ngoài không?”
Vạn Ích Khải lắc đầu: “Không, các anh em cũng chỉ thấy hai lần.”
Đường Ngạo không nói thêm gì nữa.
Ngày đó, Hải Mạt Mạt không ra ngoài. Ngày hôm sau, Đường Ngạo chở bộ kính viễn vọng trong phòng làm việc của anh từ ASA tới