Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.

u ta còn không bằng Hải Mạt Mạt. Ít nhất nếu hai đứa thật sự thành đôi, Hải Mạt Mạt sẽ không chịu thiệt.
Trong phòng làm việc, anh nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, ý bảo Khưu Bác ngồi xuống.
Khưu Bác ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh bàn, hiện giờ cậu đang là cấp dưới của Ngô Hoa. Tổng giám đốc Đường sắp xếp như vậy là có ý đồ riêng. Nếu như sau này cậu ta và Hải Mạt Mạt ở bên nhau thì cậu ta cũng có thể kế thừa sự nghiệp của anh.
Khưu Bác có chút lo lắng, dù sao cậu vẫn còn nhỏ, rất nhiều đứa trẻ khác lúc này cũng chỉ mới học cấp 3. Ở trước mặt người như tổng giám đốc Đường, khó tránh khỏi có chút lo lắng.
Tổng giám đốc Đường cứ để cho cậu ta nơm nớp lo sợ một lúc, thấy thời cơ chín muồi mới hỏi: “Gần đây thế nào?”
Khưu Bác cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh: “Rất tốt ạ, chị Hoa đối với bọn em cũng rất tốt.”
Tổng giám đốc Đường khẽ gật đầu, một lúc lâu đột nhiên hỏi: “Cậu cảm thấy Mạt Mạt nhà tôi thế nào?”
Nhắc tới Hải Mạt Mạt, Khưu Bác liền thoải mái hơn một chút: “Rất đáng yêu ạ.”
Đúng rồi, cậu ta còn chưa gặp Hải Mạt Mạt sau khi lớn lên. Tổng giám đốc Đường bèn giúp cậu ta chuẩn bị tư tưởng trước: “Thể chất của con bé tương đối đặc biệt, bề ngoài. . . . . Thay đổi khá nhanh. Cậu cũng không gặp con bé một thời gian rồi nhỉ?”
Khưu Bác không biết anh nói vậy là có ý gì, thật ra họ cũng mới không gặp nhau từ lúc Hải Mạt Mạt chạy khỏi vườn thú đi tìm Hải Minh Tiển mà thôi.
Đường Ngạo luôn chú ý đến biểu cảm của cậu, thật lâu sau mói nói: “Được rồi cậu đi ra ngoài đi.”
Khưu Bác không hiểu. Dù sao cậu ta cũng không phải loại người biết liên tưởng.
Giờ cơm trưa ngày hôm sau, tổng giám đốc Đường mang Hải Mạt Mạt đến nhà ăn. Hải Mạt Mạt rất thích ra ngoài chơi, cô mặc một chiếc váy học sinh màu trắng, tóc vàng đến gối, nhìn như thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi.
Nhưng bộ ngực thì thật sự. . . . Quá khiến người ta chú ý. Tất cả mọi người trong phòng ăn đều bị mái tóc vàng xinh đẹp kia hấp dẫn. Tổng giám đốc Đường dắt cô đi tới bàn Khưu Bác. Nhân viên bên cạnh Khưu Bác lập tức nhường chỗ. Người trong phòng ăn cũng rất tinh ý, lập tức đưa đồ ăn của Đường tổng và Hải Mạt Mạt lên.
Dù sao đầu bếp cũng có kinh nghiệm, vậy nên các món ăn trên bàn này nhìn chẳng khác gì đồ ăn của nhân viên, chỉ có phân lượng là nhiều hơn một chút.
Tất cả mọi người đều vô cùng cảm động, thì ra tổng giám đốc Đường và thiên kim đều ăn giống chúng ta. Tổng giám đốc Đường hưởng thụ ánh mắt kính yêu của mọi người, trong lòng lại hừ lạnh: Con gái ông đây sao có thể ăn giống mấy người, hừ.
Nhìn thấy Hải Mạt Mạt, Khưu Bác rõ ràng vô cùng kinh ngạc. Sao lại lớn nhanh vậy? ! Hải Mạt Mạt nghiêng đầu nhìn một lát, cuối cùng kêu lên: “Em nhận ra anh. . . . Anh là Khưu Bác.”
Khưu Bác nở nụ cười, lại có chút đỏ mặt: “Em là Mạt Mạt sao? Lớn. . . . . . Lớn vậy rồi à.”
Giọng Hải Mạt Mạt vẫn còn non nớt: “Em lớn lên sao?” Cô quay đầu nhìn Đường Ngạo, chợt hiểu ra, “Chẳng trách mấy ngày nay ba nhỏ đi.”
Đường Ngạo ho nhẹ một tiếng: “Buổi chiều tôi có chút việc, cơm nước xong cậu đưa Mạt Mạt đến khu sinh hoạt chơi một lát. Một tiếng đồng hồ sau đưa con bé về phòng tôi. Nhưng không được phép đi vào, đưa đến cửa là được rồi.”
Khi Hải Mạt Mạt ngâm mình trong dịch dinh dưỡng sẽ không mặc quần áo, cô lại ngờ nghệch, tổng giám đốc Đường đương nhiên phải lo lắng. Mặc dù thằng nhóc này là sự lựa chọn không tồi, nhưng không thể để nó được lời như vậy được.
Khưu Bác vâng một tiếng, tổng giám đốc Đường liền đứng dậy rời đi. Hải Mạt Mạt vội vàng đứng lên: “Ba đi đâu vậy?” Đường Ngạo ra hiệu cho cô ngồi xuống ăn cơm: “Ba còn có chút việc, con ngoan ngoãn chơi cùng Khưu Bác, nhé?”
Hải Mạt Mạt suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Dạ.”
Anh vừa đi, người xung quanh liền bàn tán xôn xao. Đều là hồ ly bản địa, hành động của Đường tổng lại rõ ràng như vậy, khiến có người lập tức hiểu ra: Tổng giám đốc Đường đang muốn kén rể rồi đây mà.
Tất cả mọi người dùng ánh mắt mờ ám nhìn Khưu Bác. Mặt Khưu Bác đỏ ửng, chỉ có Hải Mạt Mạt vẫn rất tự nhiên. Cô gắp hết những món mình không ăn cho Khưu Bác: “Khưu Bác ăn cơm đi.”
Đầu bếp trong phòng ăn vẫn luôn chú ý tới bên này, khôn khéo như ông ta thấy Đường Ngạo vừa đi là lập tức tiến tới: “Ơ, cô Mạt Mạt không thích những món này sao? Để tôi làm lại món khác nhé.”
Chỉ chốc lát sau ông liền bưng cá dấm đường Hải Mạt Mạt thích ăn nhất ra. Dù sao cũng là chiều trẻ con nên mọi người cũng sẽ không ý kiến gì.
Khưu Bác quả nhiên nhận được không ít ánh mắt ước ao ghen tị. Hải Mạt Mạt mặc dù lớn quá nhanh, khác hẳn người thường, nhưng nếu nói về vẻ ngoài thì quả thật rất xinh đẹp. Quan trọng hơn là cô có một ông bố như tổng giám đốc Đường. Ai cưới được cô ít nhất cũng giảm được hai mươi năm phấn đấu.
Khưu Bác đỏ mặt không dám nhìn ai, chỉ gắp cá ra, tách xương cho Hải Mạt Mạt. Cả bữa cơm cậu lại chẳng ăn gì.
Tổng giám đốc Đường nhìn người cũng không tệ, Khưu Bác quả nhiên là người thành thật đáng tin.
Cơm nước xong, hai người đến sân chơi khu sinh hoạt. Khưu Bác đưa Hải Mạt Mạt ra x


Disneyland 1972 Love the old s