XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.

ích đu, Hải Mạt Mạt chơi quá hăng say, đến giờ cũng không chịu về. Khưu Bác hết dụ dỗ lại khuyên bảo, cuối cùng thật sự hết cách đành phải thông báo cho tổng giám đốc Đường. Tổng giám đốc Đường tới, khom lưng nhấc bổng cô lên, ôm trở về phòng mình, ném vào hòm thủy tinh.
Xế chiều hôm đó, Đường tướng quân rốt cuộc đã liên lạc lại với Đường Hạo. Hai cha con nói được mấy câu, Đường Hạo đã chuyển máy truyền tin cho Đường Ngạo. Anh ta cũng hiểu đối tượng trò chuyện lần này của cha kiêm cấp lãnh đạo của mình không phải là anh. Dù sao tìm ra thuốc điều trị cũng không phải chuyện nhỏ.
Quả nhiên câu đầu tiên Đường quân trưởng nói khi nhìn thấy Đường Ngạo là: “Nói đi, điều kiện của anh là gì.”
Tổng giám đốc Đường đã sớm có chuẩn bị, lập tức lấy laptop ra: “Con muốn quyền sản xuất loại thuốc này, Chính phủ cấp chứng nhận độc quyền cho con. Con có thể sản xuất dưới dạng thuốc nước, không tính tiền vốn thì con cam kết chỉ giữ lại 30% lợi nhuận.”
Gân xanh trên trán Đường quân trưởng hằn lên: “Hừ! Hay cho khả năng tính toán của anh.”
Tổng giám đốc Đường không vội, anh biết chính phủ nhất định sẽ cân nhắc, người thực sự cần lo lắng lúc này không phải là anh. Qua một lúc lâu, Đường tướng quân nói: “Anh có nắm chắc 100% chữa khỏi không?”
Tổng giám đốc Đường lắc đầu: “Không đơn giản như như ba nghĩ đâu. Nếu như ba chấp nhận những điều kiện của con, giúp con xin được độc quyền, con sẽ nói chuyện với ba sau.”
Sắc mặt Đường quân trưởng xanh mét. Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Đường Ngạo tiện tay ném máy truyền tin cho Đường Hạo, xoay người đi luôn. Sau lưng quả nhiên truyền đến tiếng gầm thét của Đường quân trưởng.
Trở về phòng, tổng giám đốc Đường đang định đi tắm, cánh tay phải lại đột nhiên ngứa ngáy. Không phải ngứa trên da mà giống như lan ra từ xương cốt. Anh chống lên cửa kính phòng tắm, cắn chặt răng, muốn nói cũng không nói nổi.
Đó là một loại ngứa làm cho người ta muốn xé da kéo xương lên, anh dùng sức nắm chặt tay. Cuối cùng là Gâu Gâu nghe được tiếng động, sủa khẽ nhảy qua. Sau đó nó bắt đầu sủa inh ỏi.
Hải Mạt Mạt từ trong bồn tắm nhảy ra, thấy Đường Ngạo vẻ mặt đau đớn, cô nâng anh về giường, cởi áo sơ mi của anh xuống. Vết thương trên cánh tay phải của Đường Ngạo lúc trước bị zombie bạc cào nay lại biến thành màu bạc rồi.
Màu sắc ấy như thủy ngân, nhìn rất đẹp. Nhưng xuất hiện trên da thịt, khó tránh khỏi làm cho người ta cảm thấy kỳ quái.
Hải Mạt Mạt bắt đầu khẽ liếm, tay trái Đường Ngạo đè lên gáy cô, cả người đẫm mồ hôi: “Mạnh lên! Mạt Mạt mạnh lên một chút.”
Hải Mạt Mạt chỉ đành phải cắn anh, anh hừ một tiếng, nhưng cảm giác rất thoải mái. Hải Mạt Mạt liếm cánh tay anh một lúc lâu, cuối cùng cánh tay anh đột nhiên hết ngứa, ngay cả miệng vết thương cũng khép lại.
Đường Ngạo ôm cô vào lòng, rốt cuộc cũng cảm thấy không ổn: “Sao thế?”
Hải Mạt Mạt lắc đầu: “Không biết.”
“Là do virus lần trước chưa được thanh lọc sạch sẽ sao?” Đường Ngạo cũng không quá để ý, tiện tay ôm Hải Mạt Mạt, “Mạt Mạt cảm thấy Khưu Bác thế nào?”
Hải Mạt Mạt nghĩ nghĩ: “Cũng được ạ.”
Đường Ngạo ôm cô vào lòng, thân thể kia mềm mại ấm áp, anh cố gắng không suy nghĩ lung tung: “Ba gả Mạt Mạt cho cậu ta nhé?”
Hải Mạt Mạt không hiểu: “Gả là sao ạ?”
Đường Ngạo không giỏi giải thích: “Chính là về sau cậu ta sẽ chơi với Mạt Mạt.”
Hải Mạt Mạt lập tức gật đầu: “Được ạ.”
Nhưng ngày hôm sau tổng giám đốc Đường lập tức đổi ý. Bởi vì khi Khưu Bác đưa Hải Mạt Mạt về phòng, tổng giám đốc Đường đứng trong phòng nghe được một vấn đề.
“Mạt Mạt thích Khưu Bác không?”
“Thích.”
“Mạt Mạt thích ba không?”
“Thích.”
“Vậy Mạt Mạt thích Khưu Bác nhất hay là thích ba nhất?”
Tổng giám đốc Đường giận tím mặt! Anh mở cửa phòng ra cho Khưu Bác một cái thẻ đỏ – đuổi ra khỏi sân.
Thích cậu nhất? Cậu là cái quái gì cơ chứ!
Tổng giám đốc Đường tức đến bốc khói, con mẹ nó đùa ông đây đấy à.
***
p.s: Anh hai à, không ngờ cái tin đồn bất hủ kia lại do anh tung ra Danh tiếng em anh đã thối lắm rồi mà anh vẫn nỡ hắt nước lên người em nó.
p.s 2: Hóa ra MM không lớn lên chỉ là mọi thứ nhỏ đi mà thôi
p.s 3: Tội nghiệp cháu Khưu, bị KO sớm quá






Phòng Cháy, Phòng Trộm, Phòng Mạt Mạt
Hải Mạt Mạt không biết vì sao Khưu Bác lại không đến rủ cô đi chơi nữa. Tổng giám đốc Đường gần đây trông coi cô rất chặt, thứ nhất là không cho phép chơi với Khưu Bác, thứ hai là không cho phép Đường Hạo có ý đồ với cô.
Nhưng buổi trưa hôm ấy, Đường Hạo vẫn mặt dày tới ăn chực. Vừa đến phòng Đường tổng, anh ta liền phát hiện ba bữa cơm của Hải Mạt Mạt quả nhiên khác với mọi người. Hiện giờ mặc dù lương thực không quá khan hiếm, nhưng mọi người không biết bao giờ mới qua cơn tai ương này nên ai ai cũng tiết kiệm. Đồ ăn của mọi người mỗi sáng là bánh bao, nhân bánh thì phải xem hôm đó có cái gì, thêm một chén canh hành lá cắt nhỏ. Buổi trưa là bánh bao và rau xào, buổi tối là một bát mì hoặc là đồ ăn còn thừa từ ban ng