Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
này không có thi thể. Có vết máu mới, nhưng không hề có lấy một thi thể zombie nào. Đường Hạo rất nghiêm túc: “Có lẽ nào là người của Hải Minh Tiển không?”
Trong lòng Đường Ngạo căng thẳng: “Bảo quân đội nhanh chóng dọn dẹp, nhất định là đã có zombie phát hiện ra bí mật tiến hóa. Tiếp tục như vậy sẽ càng ngày càng khó giải quyết.”
Đường Hạo đương nhiên cũng biết, nhưng lần này khu vực lây lan quá rộng, nơi cần cứu cũng không chỉ có mỗi thành phố E. Anh gật đầu: “Anh sẽ báo với bên trên.”
Đường Ngạo tiếp tục đi lên, tra xét cả tòa nhà lớn một lượt, không phát hiện dị động. Nhưng máu này rõ ràng còn rất mới. Anh nhớ tới một nơi – tầng hầm. Tất cả bệnh viện đều có tầng hầm.
Anh cầm súng, nhanh chóng đi xuống dưới, Đường Hạo tuy không hiểu nhưng cũng lập tức đuổi theo. Tầng hầm bệnh viện thông thường hay được dùng làm nhà xác.
Nhà xác nơi này cũng không âm trầm như phim kinh dị, Đường Ngạo và Đường Hạo đi vào lại nhìn thấy cửa mở sẵn, rất có thể là đã có người vào trước. Hoặc không. . . . . . Là có thứ gì đó đi ra.
Đường Ngạo kiểm tra thi thể bên trong. Sau khi mất điện, thi thể chưa kịp xử lý đã sớm rữa nát. Bên trong tràn ngập mùi hôi thối làm người ta buồn nôn. Đường Ngạo kéo mấy thi thể ra nhìn, xác định không thấy dị trạng. Đột nhiên ánh đèn pin cầm tay đảo qua, trong bóng tối có một đôi mắt!
Đường Ngạo lập tức nổ súng. Đường Hạo sợ hết hồn, chờ anh ta lia đèn pin tới, đã không thấy đôi mắt ấy nữa rồi. Trong bóng tối cũng không có ai.
“Có phải chú nhìn nhầm không?” Anh đi vào trong góc, Đường Ngạo lắc đầu: “Không thể nào, em nhìn thấy rõ ràng.” Anh giơ đèn pin chiếu lên trên trần nhà, đột nhiên một bóng đen từ không trung nhảy xuống.
Tiếng súng vang lên liên hồi, động tác của bóng đen kia nhanh kinh khủng, trong nháy mắt đã cào vào lồng ngực tổng giám đốc Đường. Trong lòng Đường Ngạo lúc ấy cũng lạnh ngắt, với tốc độ này nó sẽ móc luôn trái tim anh ra mất. Nhưng anh tránh được, ngực hơi đau nhói. Chỉ mấy giây, anh lập tức phản ứng lại, bắn liên tiếp mấy phát. Đạn bắn trúng người nó chỉ khiến nó lùi về sau một bước, không gây ra được bất cứ tổn thương nào.
Nó bị đạn đẩy lùi nhưng ngay sau đó lại lao về phía Đường Hạo. Cả người Đường Hạo chảy ra mồ hôi lạnh, thấy móng vuốt nó sắp cào vào mặt mình, Đường Ngạo đột nhiên túm lấy chân nó, kéo nó ngã xuống đất!
Thứ kia cũng không nặng, sau khi ngã xuống đất xương nó giống như mềm đi, đầu cũng từ phía sau lưng ngoặt lại, định cắn tổng giám đốc Đường một phát.
Động tác của tổng giám đốc Đường cũng không chậm, anh lập tức dùng báng súng nhét vào miệng nó. Chỉ nghe rắc một tiếng, báng súng bị nó cắn đứt.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gào thê lương, tổng giám đốc Đường đang định đánh trả, trong lòng kinh hoàng – còn một con nữa sao? Mà con bên trong phòng nghe được tiếng gào liền dứt khoát liều mạng chịu mấy phát đá của Đường Hạo xông ra cửa.
Mặc dù nó là hình người nhưng tốc độ tuyệt đối không phải của con người. Nó giống như một cái bóng, biến mất hút ở cửa. Đường Ngạo mắng một tiếng, tiếp tục bắn mấy phát nhưng cũng chỉ phí công.
“Hình như là nữ?” Tổng giám đốc Đường lau máu bên khóe miệng, “Ông đây sờ trúng ngực nó, còn to là đằng khác.”
Đường thiếu tá thật sự không biết nên đáp lại thế nào, đành im lặng ra khỏi nhà xác, đi lên tầng. Người trên tầng hình như không hề phát hiện ra thứ kia, cũng không nhìn thấy bất cứ cái bóng nào. Đường Hạo đang định nói, đột nhiên nhìn về phía ngực Đường Ngạo. Anh ta biến sắc: “Chết tiệt! Chú bị thương rồi kìa! !”
Tổng giám đốc Đường cúi nhìn, phát hiện trên ngực có hai vết máu do bị móng vuốt cào.
Cừu Vui Vẻ Chết Tiệt
Tổng giám đốc Đường lập tức rời khỏi bệnh viện Khang Mỹ Nhạc. Đám zombie của anh biết mục đích của chuyến đi lần này, liền tự động đi lùng sục ở những phòng khác. Lúc anh đi Đường Hạo vẫn rất lo lắng: “Không phải chú có thuốc điều trị sao?”
Đường Ngạo chỉ đẩy anh ta ra: “Không cần anh quan tâm.”
Anh lái xe trở về xưởng ASA, nhìn vết thương trên ngực mình lại cảm thấy không ổn. Vừa rồi người phụ nữ kia, ờ, không biết có phải là người không nữa, thôi cứ tạm coi là một người phụ nữ đi. . . . . Nhất định không phải là người bình thường, ít nhất cũng không phải là zombie.
Nhưng vết thương cô ta gây ra lại không hề biến thành màu sắc khác. Nếu như bị zombie bình thường đả thương, vết thương thường sẽ biến thành màu xanh hoặc đen.
Nhưng cô cũng không tập trung liếm, còn bận xem hoạt hình.
Cảm giác ấy không khó chịu làm người ta muốn phát điên như lúc trước nữa mà lại giống như đầu ngón tay khẽ cọ cọ lên ngực. Tổng giám đốc Đường có chút không chịu nổi: “Mạt Mạt, tập trung một chút đã nào!”
Hải Mạt Mạt không vui, trên ti vi Cừu vui vẻ đang trêu chọc Sói xám, mắt cô cũng sắp dán lên màn hình rồi.
Đường Ngạo chỉ cảm thấy ngứa đến tận xương tủy, anh thở hổn hển:”Hải Mạt Mạt, con mẹ nó ba van xin con đấy.”
Hải Mạt Mạt chống chế: “Người ta đang liếm rồi còn gì!”