Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342418

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2418 lượt.

c.
Ngô Hoa cầm khăn tắm ra, tổng giám đốc Đường cởi xong thắt lưng, anh tiện tay quấn khăn tắm ở bên hông, cởi luôn cả quần dài. Ngô Hoa quả thực luống cuống tay chân:”Đường, Đường tổng. . . . . .”
Nói thật, nếu bảo cô không có chút hảo cảm nào với Đường Ngạo là nói dối. Nếu như Đường Ngạo chủ động đưa ra yêu cầu gì đó. . . . . . Cô thật sự không biết mình nên làm cái gì.
Đường Ngạo nhẹ nhàng tiến tới:”Sao mặt cô đỏ vậy, hử?”
Giọng anh có một loại khàn khàn khó tả, mang theo sự mê hoặc không thể kháng cự. Mà đúng lúc này cửa phía ngoài bị đẩy ra, một giọng nói non nớt lại mềm mại vang lên: “Bởi vì ba rất không biết xấu hổ nên cô Ngô Hoa phải đỏ mặt thay ba đấy!”
. . . . . .
Hải, Mạt, Mạt! !
Tổng giám đốc Đường quay đầu, Hải Mạt Mạt đẩy cửa đi vào, trong tay còn ôm một bộ quần áo của anh. Tổng giám đốc Đường thật sự sắp nổ tung: “Con đến đây làm gì”
Hải Mạt Mạt đưa quần áo đến, tức giận đáp: “Đến đưa quần áo cho ba chứ còn làm gì.”
Đường Ngạo cầm lấy quần áo, mặt Ngô Hoa đã đỏ không thể đỏ hơn nữa rồi. Hải Mạt Mạt ở đây, anh cũng hết cách, không thể làm gì khác hơn là vào toilet thay quần áo. Thay xong ra ngoài, Hải Mạt Mạt vẫn chưa đi, tổng giám đốc Đường đành cùng Ngô Hoa thảo luận chuyện virus yếu, sau đó vô cùng nghiêm túc đứng đắn chỉ đạo công tác của bộ phận sản xuất.
Chỉ đạo xong công tác, tổng giám đốc Đường rời khỏi ký túc xá của Ngô Hoa. Hải Mạt Mạt đi theo phía sau anh như cái đuôi nhỏ.
Hừ, không cho phép con xem Cừu vui vẻ, con cũng không cho phép ba hóng mát!
***
p.s: Sắc dụ không thành, đáng đời anh






Ba Đỏ Mặt Kìa
Đồng tính, sinh con, niên hạ [1'>. . . . . . Đường tướng quân thừa nhận ông quả thật không chịu nổi kích thích này. Tổng giám đốc Đường chỉ nhìn ánh mắt cũng biết hai người bọn họ đang nói cái gì. Sắc mặt anh cũng lạnh dần: “Yên tâm đi, con với ba đã sớm không còn quan hệ rồi, không bôi nhọ nổi gia phong của ba đâu.”
[1'> =.= Niên hạ là từ trong đam mỹ, có nghĩa là công nhỏ tuổi hơn thụ.
Đường tướng quân đang định nổi giận thì đúng lúc Hải Mạt Mạt ăn sữa chua xong, tổng giám đốc Đường liền dời sự chú ý sang cô: “Con đưa con bé về trước” Anh nhìn đồng hồ trên tường, “Mười lăm phút sau quay lại, có lẽ khi đó Đường tướng quân cũng đã tức giận xong, chúng ta nói chính sự là vừa.”
Anh duỗi một tay ra, Hải Mạt Mạt liền đưa tay đến, mười ngón đan nhau.
Vậy nên anh không nhất thiết phải làm mấy chuyện chọc cột sống người khác thế này. Đi chính đạo cũng không phải không kiếm được tiền.
Đàm phán xong, chuyện khiến Đường tướng quân sốt ruột nhất đương nhiên là thuốc điều trị hàng mẫu. Tổng giám đốc Đường liền chuẩn bị đưa ông đến vườn thú một chuyến.
Anh đến dây chuyền sản xuất lấy một ít virus yếu (Ngô Hoa vẫn cho rằng đây là virus yếu). Tổng giám đốc Đường vẫn chưa nói với cô, gần đây anh lấy nước tắm, dịch nuôi cấy đã ngâm qua của Hải Mạt Mạt . . . . . . Còn có một số thứ không quá lịch sự, khụ khụ, ví dụ như nước tiểu, thu thập đưa cho Ngô Hoa chiết xuất.
Lúc này anh lấy đi mấy ống. Còn chưa ra cửa liền bị Hải Mạt Mạt đang xem Cừu vui vẻ nhìn thấy.
Cô ôm Gâu Gâu đuổi tới:”Ba, mọi người muốn đi đâu vậy.”
Đường Ngạo liền dừng lại đợi cô:”Vườn thú, không cho phép con đi theo.”
Hải Mạt Mạt nghe vậy, vốn đang cười rực rỡ liền xị mặt, mím môi không nói lời nào. Đường Ngạo mở cửa xe, lại giải thích thêm một câu:”Trời nóng lắm.”
Hải Mạt Mạt liếc xéo anh, tức giận lầu bầu phản bác:”Trời nóng mà ba còn đi!”
Tổng giám đốc Đường đương nhiên nghe thấy:”Ông đây có chuyện phải làm, về phòng xem Cừu vui vẻ của con đi.”
Hải Mạt Mạt đứng ở cửa phòng an ninh, ôm Gâu Gâu tức giận:”Vậy ba đi luôn đi, không thèm để ý tới ba nữa.”
“Mẹ kiếp.” Tổng giám đốc Đường khởi động xe, cuối cùng tức giận mắng một tiếng,”Đi thì đi, cho con nóng chết luôn!”
Hải Mạt Mạt ôm Gâu Gâu đứng ở cửa ra vào:”Không đi.”
Tổng giám đốc Đường thở dài, xuống xe bước tới ôm cô lên, ném vào trong xe.
Đường tướng quân cũng chuẩn bị lên xe, tổng giám đốc Đường liếc ông một cái:”Ngồi cùng xe với con, không sợ *** sao.”
Đường quân trưởng hừ một tiếng, vẫn ngồi vào ghế sau. Bên cạnh ông còn có hai người, hình như không phải người của quân đội. Đường Ngạo cũng không để ý, dừng xe đợi. Đường tướng quân tưởng rằng anh còn chờ ai, chỉ chốc lát sau lại thấy đầu bếp phòng ăn chạy tới, trong tay còn cầm một cái hộp tròn và một bình nước nhỏ.
Hình thể của ông ta hơi béo, lúc cười lại làm cho người ta cảm thấy rất thân thiết:”Đường tổng, cái này cho cô Mạt Mạt ăn trên đường.”
Đường Ngạo gật đầu, tiện tay đưa cho Hải Mạt Mạt, xong xuôi mới lái xe.
Chỗ cạnh tài xế quá nắng, Hải Mạt Mạt phải ngồi ở bên cạnh Đường tướng quân. Trong bình nước là nước ô mai ướp lạnh, cô mở hộp ra, bên trong là kem sữa dê đậu đỏ.
Cô múc một muỗng đút cho Đường Ngạo, Đường Ngạo tiếp tục lái xe:”Ngồi yên.” Anh ăn một muỗng kem, trong sự uy nghiêm lại mang theo chút yêu chiều, quả thật có bộ dáng