Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.
ình như không ổn lắm. Mắng cô dừng lại đi, dường như anh cũng rất thoải mái mà. Chờ lâu như vậy mới mắng thì thật vô lý.
Nhưng kỹ thuật tuốt ống của con nhóc này đúng là hạng nhất, tay giống như cái miệng nhỏ vậy.
Fuck, đây không phải là trọng điểm! Trọng điểm là cái gì ấy nhỉ?
Tổng giám đốc Đường hỗn loạn.
“Chút lòng thành thôi, ba không cần cám ơn Mạt Mạt đâu, đây là chuyện Mạt Mạt nên làm.” Hải Mạt Mạt rút tay lại, cực kỳ giống một đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện. Trước kia Hải Minh Tiển rất bận, cô cùng Angela xem phim con heo tám năm. Đồ ngốc cũng có thể học được lõm bõm, huống chi cô không những không ngốc mà còn rất thông minh đấy.
Tuốt chỉ là chuyện nhỏ.
Tổng giám đốc Đường hiện giờ hận không thể hóa thân thành giáo chủ giáo gầm thét. . . . . . Con mẹ nó, đã vậy sao không giúp cho trót, giúp cho trót, giúp cho trót, giúp cho trót đi! ! !
Cuối cùng tổng giám đốc Đường chợt ngộ ra, anh nhớ đến một chuyện vô cùng đáng sợ. . . . . Đâu có diễn viên nam chính nào trong phim con heo bắn ở lúc dùng tay đâu. . . . . .
. . . . . .
Tổng giám đốc Đường đành phải tiếp tục kỹ thuật còn đang dang dở. Nhưng làm như vậy chẳng khác nào từ ăn bào ngư chuyển sang gặm gạch. Anh chỉ tuốt được một ngọn lửa giận hừng hực mà thôi.
Mẹ nó, anh xoay người xuống giường, tùy tiện mặc một cái áo sơ mi, cũng không quan tâm bên ngoài còn đang sấm sét mưa to tầm tã, đi thẳng ra ngoài. Hải Mạt Mạt dụi mắt: “Ba ơi, ba đi đâu vậy?”
Tổng giám đốc Đường không để ý đến cô, tiện tay đóng cửa lại rồi đi.
Bên ngoài mưa to như trút, tiếng sấm đinh tai nhức óc. Trong vườn thú tiết kiệm điện nên không bật đèn đường. Lần đầu tiên anh dầm mưa hè, mưa to như dập tắt ngọn lửa trong lòng. Anh phiền chán tùy ý đi một vòng.
Thời tiết như vậy, đội tuần tra ban đêm cũng không đi, cả vườn thú chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng ở cửa lớn đằng xa. Tổng giám đốc Đường nhớ tới chuyện hoang đường vừa rồi, chợt có chút nhụt chí. . . . . Làm vậy còn ra thể thống gì nữa, phải mau chóng giải quyết thứ virus đáng chết này thôi. Tiếp tục như vậy khéo anh thật sự trình diễn loạn luân 18+ ở đây mất.
Anh ngồi ở trên tượng sơn dương, vốn định hút điếu thuốc nhưng thời tiết thế này lại không bật được lửa. Anh không hút nữa, đang chán chường đột nhiên trong mưa truyền đến tiếng bước chân cực nhỏ.
Còn có tiếng người thì thầm nói chuyện, tổng giám đốc Đường lập tức vểnh tai lên nghe.
Trong tiếng mưa rõ ràng có hơn ba người: “Không phát hiện gì, phòng y tế chỉ có những loại thuốc vô cùng bình thường, xem ra phòng thí nghiệm sinh hóa không ở đây.”
Lửa giận vừa mới được dập tắt của tổng giám đốc Đường lại bùng lên: “Đường thiếu tá già đầu rồi mà còn làm trộm, thật mất mặt quá đi.”
Ba người đứng dưới tượng con voi đối diện lập tức giật nảy mình.
Trong làn mưa xối xả không thấy rõ vẻ mặt, nhưng chắc chắn Đường thiếu tá có chút lúng túng: “Trộm cái gì mà trộm, buổi tối không ngủ được nên anh ra ngoài đi dạo thôi mà.”
Tổng giám đốc Đường tiến lên hai bước, cầm tay anh ta, mở đèn pin trong tay anh ta ra. Tay phải anh ta còn cầm mấy ống thuốc tiêm hạ sốt cảm cúm: “Anh đi dạo, tiện tay lượm của em mấy ống thuốc hả.”
Anh vốn đã khó chịu trong lòng, lúc này lại càng không nể mặt. Đường thiếu tá cười khổ: “Lão Tam, chú có biết vì chuyện lần này mà mẹ lo lắng đến mức nào không, mọi người làm như vậy cũng chỉ muốn tốt cho chú thôi.”
Đường Ngạo dùng sức đẩy anh ta: “Vì tốt cho tôi? Tất cả các người đều cảm thấy chuyện này là tôi làm, đúng không?”
Đường Hạo bị anh đẩy đập vào chân tượng con voi: “Không phải, chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . .”
Chỉ là cái gì, anh ta cũng không nói được. Nếu nói không có bất cứ ai nghi ngờ Đường Ngạo thì là nói dối. Hải Minh Tiển chỉ là một nhà khoa học, anh ta không thể nào có nhiều tiền để duy trì nghiên cứu của mình như vậy được. Mà tập đoàn ASA của Đường Ngạo lại là tập đoàn sản xuất thuốc.
Rất có khả năng là anh có hứng thú với nghiên cứu của Hải Minh Tiển. Nếu như anh dốc hết sức ủng hộ Hải Minh Tiển, vậy chắc chắn có thể duy trì công trình nghiên cứu của Hải Minh Tiển.
Quan trọng nhất là anh cùng với Hải Minh Tiển ngoài mặt hoàn toàn chưa từng gặp nhau, nhưng sau khi bệnh dịch bùng phát con gái Hải Minh Tiển lại đến tìm anh đầu tiên. Điều này chẳng phải đã chứng minh anh và Hải Minh Tiển có quan hệ ngầm sao.
Hơn nữa bình thường anh và đám Sa Khang cũng có qua lại, mặc dù không thân thiết, nhưng nếu âm thầm quan hệ thì ai biết.
Cuối cùng, khi Chính phủ đang dốc sức nghiên cứu chế tạo thuốc điều trị thì anh đột nhiên đưa ra giao dịch. Bằng những lý do này, muốn không ai nghi ngờ anh cũng khó.
Lần này Đường lão tướng quân tới đây đâu chỉ đơn giản là ký hợp đồng và lấy thuốc điều trị.
Giờ họ xấu hổ lúng túng chẳng qua là vì không may để anh phát hiện mà thôi.
Đường Ngạo lạnh lùng nhìn anh ta: “Muốn điều tra thì anh bảo ông ta mang theo lệnh lục soát tới, làm cho đường hoàng công khai vào. À mà không, khỏi cần lệnh lục soát làm gì, mỗi một tấc đất của nơi này đ