Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.
ạo. Hải Mạt Mạt phiên dịch: “Hà Hợp hỏi sao ba có nhiều zombie vậy.”
Đường Ngạo không đáp: “Bảo chúng nó đứng ngay ngắn.”
Bên Hà Hợp có một ngàn không trăm bảy mươi zombie, quy mô rất kinh người. Nhưng nghĩ lại, dân số thành phố E hơn sáu triệu người, hơn một ngàn con zombie quả thật không là gì. Nó bao vây bên ngoài vườn thú, người ở bên trong lập tức tuyệt vọng. Ngô Bưu vốn đã rút súng ra, cuối cùng lại chậm rãi đút trở về.
Đường Ngạo nói không nhanh không chậm: “Trong vòng một giờ, lập tức rời đi. Có thể mang người và thức ăn muốn mang, có ai muốn đi cùng thì cứ đi.”
Hà Hợp ở bên kia gào thét, Hải Mạt Mạt chuyển lời: “Zombie của Hà Hợp muốn ăn cái gì đó.”
Đường Ngạo lắc đầu: “Nói với nó, ba là người có văn hóa, không giống loại ăn tươi nuốt sống như nó.”
Hai bên đối mặt, không bao lâu sau Ngô Bưu quả nhiên thu dọn đồ đạc. Hơn một ngàn bốn trăm zombie với hơn hai trăm người, cho dù hắn muốn thì người trong doanh tuyệt đối cũng sẽ không đi liều mạng.
Hơn một trăm người theo Ngô Bưu rời đi, còn năm mươi, sáu mươi người không muốn đi. Đường Ngạo vẫn rất do dự. Trong doanh của anh hiện tại chỉ có hơn ba mươi phụ nữ, năm sáu mươi người này không dễ khống chế.
Mặc dù Hải Lam, Tô Bách và zombie bây giờ đã ổn định, nhưng dù sao chúng nó vẫn là zombie có tính nguy hiểm tiềm ấn. Nhưng đuổi đi . . . Năm mươi, sáu mươi người đều là đàn ông cường tráng, sức lao động dồi dào. Anh lại hơi tiếc.
Không bằng. . . . . .
Buổi tối hôm đó, anh dẫn cấp dưới zombie tiến vào vườn thú, sắp xếp Cầu Đại Vân và Kiều Tiểu Vũ dẫn theo mười người phụ nữ tới chăm sóc bọn nó.
Mà năm sáu chục người đàn ông thì cho đi gia cố và hoàn thiện các biện pháp an toàn nơi đây. Cửa hàng nhỏ bên kia vẫn vận hành sản xuất như thường.
Đặt mấy chục người đàn ông giữa bầy zombie, tiếng zombie bọn họ không hiểu, hơn nữa số lượng zombie quá nhiều, mấy chục người này cũng không đối phó nổi.
Nhưng rõ ràng anh đã bỏ quên bọn zombie nhà mình. Đám zombie vốn tức giận bất bình tại sao chỉ có chúng nó bị biến thành zombie. Hiện giờ vừa thấy đám người kia, lập tức làm lại trò cũ, đè họ xuống đất cười dâm đãng.
Bên trong tiếng oán dậy trời, thảm hại hơn ‘vô thi đạo’ chính là lúc đám zombie đổi quần cũng tiện thể đổi luôn cho năm sáu mươi gã đàn ông. . . . . .
Ngày hôm sau, Đường Ngạo không muốn nghĩ mấy chục người đàn ông này tác loạn cũng không được. Ai nấy viền mắt đỏ lừ, quần áo tả tơi như bị chà đạp một trăm lần.
Mà lúc Hà Hợp mang theo zombie tới nhận bộ bảo vệ răng đã hỏi một câu. Mạt Mạt phiên dịch cho anh nghe: “Tại sao cần nơi này?”
Đường Ngạo tự mình đeo bộ bảo vệ răng cho nó, chậm rãi trả lời: “Zombie của tôi bị cảm.”
Nông Trường Ở Tận Thế
Đến nơi ở mới có rất nhiều chuyện cần phải làm.
Đường Ngạo ôm Hải Mạt Mạt tuần tra xung quanh. Ở nơi xa lạ, anh không yên lòng để Hải Mạt Mạt một mình. Gâu Gâu lại rất vui vẻ, nó lại có chỗ để chơi nhặt bóng rồi! Nó đi theo bên chân Đường Ngạo chạy trước chạy sau giống như quả cầu tuyết.
Đường Ngạo cẩn thận kiểm tra độ chắc chắn của những tấm lưới điện, dặn Cầu Đại Vân dẫn năm sáu chục người đàn ông khỏe mạnh sửa chữa gia cố tường rào.
Mấy chục gã đàn ông không phục Cầu Đại Vân, Đường Ngạo thản nhiên nói một câu: “Vậy để Hải Lam. . . . . .”
Một sinh mệnh mới ra đời khiến tất cả mọi người trong trụ sở này thêm một phần vui mừng và ấm áp khó có thể dùng lời diễn tả được. Ôn Lan vô cùng cảm kích Cầu Đại Vân và Đường Ngạo, đặt tên con là Ôn Cát, cũng coi như phù hộ mọi người cát tường bình an.
Một căn cứ gồm các thành viên đến từ trời nam biển bắc hình như cũng vì đứa bé này ra đời mà đoàn kết lại với nhau. Tâm trạng Đường Ngạo không tệ, liền giao chức vụ bác sĩ cho Ngô Hoa và Kiều Tiểu Vũ, yêu cầu họ tổ chức một Bộ vệ sinh đơn sơ. Anh phải suy tính chu đáo, nếu như đến mùa xuân, tiết trời ấm lên, xảy ra ôn dịch thì không hay.
Kiều Tiểu Vũ và Ngô Hoa vốn là nhà bào chế thuốc, mặc dù chuyên ngành không phải bác sĩ nội ngoại khoa, nhưng cơ bản như đau nhức đầu uống chút thuốc thì tuyệt đối không thành vấn đề.
Mà Đường Ngạo chưa từng nhàn rỗi. Anh đang vơ vét từ cửa hàng hạt giống khoai tây, ngô, khoai lang, lúa mì và mấy loại cây nông nghiệp chủ yếu. Bởi vì không có nước và đất, không thể trồng lúa đành phải lấy khoai tây thay thế, sau đó dùng hạt giống rau dưa bù vào. Cả mùa đông, cửa hàng nhỏ tiếp tục sản xuất, còn mọi người bên vườn thú này lại cầm sách học cách trồng trọt.
Anh dường như vĩnh viễn có thể tìm chuyện cho cấp dưới làm. Khi mọi người đang nghiên cứu trồng trọt thế nào thì anh lại nghiên cứu cách dẫn nước. Cuối cùng anh quyết định dẫn đường ống tới sông Bách Lộ, dùng máy bơm hút nước từ sông Bách Lộ lên, nước thải dùng làm phân hóa học cũng tốt.
Mọi người không hiểu làm vậy để làm gì, cửa hàng nhỏ có đầy đủ lương thực, tại sao còn phải trồng trọt?!
Nhưng không ai dám làm trái lời anh. Mùa đông rảnh rỗi, tất cả mọi người tiến hành xới đất. Đất núi