Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.

ay không thì đều có người chăm sóc cô bé.
Hải Mạt Mạt chẳng cảm thấy gì, cô bé rất ngoan, bình thường cũng không cần ai phải dỗ. Cô bé chỉ đúng hạn đưa cơm cho Tô Bách, mặc dù Tô Bách có những đặc điểm của zombie, nhưng lại không thối rữa. Những ngày qua hình như anh ta đã quen chịu đói, không còn nửa đêm kêu gào nữa.
Mỗi tội nhìn thấy người anh ta vẫn không nhịn được chảy nước miếng, thậm chí có lúc sẽ nhào tới. Tuy nhào tới nhưng anh ta biết không thể ăn, thật sự không nhịn được thì liếm liếm. Người trong cửa hàng nhỏ đều bị anh ta liếm đến không chịu nổi, nhất trí yêu cầu Đường Ngạo trói anh ta vào cây.
Đường Ngạo không trói, anh chỉ cẩn thận để ý Hải Mạt Mạt.
Hải Mạt Mạt thường chăm sóc Tô Bách ăn uống vệ sinh. Bây giờ não anh ta không cảm cảm nhận được nóng lạnh mệt mỏi nữa rồi. Anh ta chỉ biết đói.
Nhưng dù vậy thân thể anh ta vẫn cần nghỉ ngơi giống người bình thường, thậm chí còn có thể bị bệnh. Nếu như không phải sức khỏe vốn tốt, nhiệt độ lúc này cũng chưa quá thấp, nhất định anh ta sẽ không chịu đựng nổi.
Cũng may Hải Mạt Mạt thường xuyên nói chuyện với anh ta, hai người trò chuyện anh ta sẽ dần bình tĩnh lại, vực dậy ý chí.
Lại mấy ngày trôi qua, tình huống của Tô Bách đã có chút chuyển biến tốt. Mặc dù vẫn mang đặc điểm của zombie nhưng sức chống cự của anh ta với cơn đói hình như mạnh hơn một chút, cũng không nhào vào người ta nữa. Đường Ngạo liền bảo Kiều Tiểu Vũ trông nom anh ta một ngày ba bữa. Kiều Tiểu Vũ đương nhiên không thích, nhưng cô ta không dám trái lời Đường Ngạo. Sau ngày Tô Thiến bị đuổi ra ngoài, mọi người không thấy cô ta nữa.
Cũng không ai biết rốt cuộc cô ta đi nơi khác hay thành đồ ăn vặt của zombie rồi.
Kiều Tiểu Vũ cẩn thận từng li từng tí đưa cơm cho Tô Bách, Tô Bách nhìn thấy cô ta sẽ trở nên vô cùng bình tĩnh. Dường như sợ cô ta sợ hãi, mỗi lần ăn cơm anh ta đều chắp tay ra sau lưng, cũng không há to mồm.
Kiều Tiểu Vũ vẫn sợ chết khiếp, mỗi lần cho anh ta ăn cơm đều không dám nhìn anh ta khiến mặt anh ta dính đầy cơm. Anh ta cũng không tức giận, mặc dù đang chịu đựng cơn đói loài người khó có thể tưởng tượng được nhưng ở trước mặt Kiều Tiểu Vũ anh ta lại ngoan ngoãn lạ thường.
Đường Ngạo đương nhiên cũng chú ý tới sự thay đổi này, chờ tình huống Tô Bách thật sự ổn định, anh liền đội mũ bảo hiểm, bộ bảo vệ gáy và răng, mặc quần jeans dày cho Tô Bách. Bình thường mọi người cùng nhau đi ra ngoài tìm đồ cũng đem Tô Bách theo.
Để phòng ngừa anh ta cắn người anh đã cho anh ta ngậm một quả bóng. Zombie rất khỏe, có anh ta gia nhập thì không cần lo chuyện mang vác nữa.
Mỗi tội anh ta hành động bất tiện, cực kì vụng về nặng nề, đồ dễ vỡ không dám để anh ta bê.
Tô Bách hình như rất vui vẻ. Mới đầu anh ta thường xuyên lăn lộn quào bừa quấy loạn vì đói bụng, hiện giờ anh ta đã có thể khống chế được rồi. Lúc nào thực sự quá đói anh ta sẽ nhai xương cao su của chó, nhai xong lại nhổ ra.
Cho nên khi không ngậm bóng thì gần như cả ngày anh ta đều cắn đồ.
Ban đầu Cầu Đại Vân vẫn hơi sợ anh ta, giờ thì tốt rồi, dù là người hay zombie nhìn lâu cũng như nhau cả.
Mấy ngày nay, Vương Phượng ở nhà phụ trách quản lý điều hành dây chuyền sản xuất, Hải Mạt Mạt ở bên ngoài bán trang bị cho zombie. Đường Ngạo và Cầu Đại Vân đi xung quanh tìm tài nguyên hữu dụng. Đường Ngạo dặn Vương Phượng làm rất nhiều bộ bảo vệ răng, nhưng vẫn chưa chính thức tung ra tiêu thụ.
Vương Phượng cũng không biết làm những thứ này có ích gì. Trong lúc ấy Đường Ngạo đã đến phòng thí nghiệm của Hải Minh Tiển ba lần nhưng không thu hoạch được gì. Nơi đó rõ ràng đã đổi chủ nhân, dọn dẹp còn sạch hơn mặt anh. Anh cũng đành bó tay.
Lương thực càng ngày càng nhiều, Đường Ngạo lại không ngừng thăm dò tin tức của quân đội. Hiện giờ thành phố E đang ở trong trạng thái cô lập, tất cả máy thu thanh, điện thoại di động, tín hiệu TV đều bị cắt.
Mất đi những thứ này, con người dường như biến thành người điếc, người mù, không biết tình huống bên ngoài thế nào. Lúc quân đội rút lui đã từng tổ chức di dời thị dân, tổng cộng chia làm làm ba đợt. Nhưng trong nhóm thị dân đầu tiên đã xuất hiện người nhiễm bệnh. Quân đội rơi vào đường cùng đành phải tổ chức cho một nhóm người cực nhỏ rời đi, tạm thời bỏ qua thành phố E. Tình huống bây giờ không rõ.
Người có thân phận như Đường Ngạo thì dù trong hoàn cảnh nào cũng nằm trong danh sách di dời. Đáng tiếc anh quá kiêu ngạo, bất hòa với Đường thiếu tướng nên không chịu ăn nói khép nép nửa chữ.
Đường thiếu tướng cũng thật độc ác, từ đầu tới cuối không để ý đến anh, trực tiếp tổ chức rút lui. Dĩ nhiên, khi đó tổng giám đốc Đường cũng cậy mình có ‘hang ổ’ an toàn, có lương thực có thuốc, không thèm để tận thế vào mắt.
Nếu sớm biết sẽ thế này, không biết ban đầu còn ngu xuẩn như vậy không.
Đường Ngạo ngồi ở trên gác xép, vốn đang xem bản đồ thành phố, lúc này lại ngẩn người. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy Tô Bách ngây ngốc ngơ ngác. Anh lặng lẽ viết tiếp kế hoạch sau này của mình.
Bắt đầu từ ngày đó, anh thường ma


XtGem Forum catalog