Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2202 lượt.
ho ăn lung tung sẽ không ăn lung tung, rất nghe lời.
Cuối cùng Hải Mạt Mạt câm nín. Nếu như zombie có thể phân loại, có lẽ bọn chúng có thể chia làm ba loại: Tô Bách cùng lắm là mất hình, bọn zombie là mất nết, còn riêng Hải Lam là mất hết tính người.
. . . . . .
Kế hoạch tìm zombie còn sống do Hải Lam và Tô Bách phụ trách. Đường Ngạo đang quan tâm một chuyện khác. Tối hôm đó, anh ôm Hải Mạt Mạt tuần tra lều của zombie, để phân biệt với các zombie khác, mỗi con zombie của anh đều phải đeo một cái thẻ.
Để zombie không thẻ lẫn vào sẽ cực kỳ nguy hiểm. Mỗi ngày Hải Lam và Tô Bách sẽ kiểm tra. Nhưng Đường Ngạo là người vô cùng tỉ mỉ, ngay cả có kiểm tra anh cũng sẽ tự mình tuần tra một lượt.
Tất cả zombie cũng biết anh là thủ lĩnh, boss lớn thực sự, cho nên bình thường đều rất nịnh nọt anh.
Nhưng cách zombie nịnh nọt quả thật làm cho người ta khó mà chấp nhận. Bọn họ thường vây quanh Đường Ngạo hừ hừ ha ha. Đường Ngạo không vui nổi. . . . Cảm giác ấy giống như bọn họ có thể lột hết quần áo anh bất cứ lúc nào vậy.
Lương thực tích trữ trong cửa hàng nhỏ đã ổn. Khi bầy zombie phía ngoài có hơn sáu trăm con cũng là lúc trận tuyết đầu tiên của mùa đông hạ xuống. Nhiệt độ thấp hơn, rất nhiều zombie trong lều bị cảm.
Đường Ngạo thấy vậy cũng biết không thể tiếp tục tình trạng này được nữa. Dù sao lều cũng chỉ tạm bợ vừa ướt vừa lạnh.
Ngày hôm sau, anh thông qua zombie lúc trước mua mũ bảo hiểm liên lạc với Hà Hợp, yêu cầu mượn dùng zombie của anh ta. Hà Hợp đương nhiên không cho mượn không, buổi chiều đích thân tới cửa hàng nhỏ. Đường Ngạo đem bộ bảo vệ răng mới làm cho anh ta nhìn, anh ta đeo lên thử một chút, lập tức đồng ý cho mượn người, giá trao đổi là bộ bảo vệ răng cho tất cả zombie của anh ta.
Đường Ngạo lập tức gọi Hải Lam và Tô Bách, bảo Hải Mạt Mạt nói cho họ cần giành doanh trại mới cho zombie. Hải Lam và Tô Bách bây giờ tràn ngập tự tin, rốt cuộc cũng cảm nhận được sức mạnh có người có lương thực. Đường Ngạo lấy bản đồ thành phố E, chỉ vào một vườn thú cách đó không xa: “Chiếm nơi này.”
Đó chính là vườn bách thú lần trước anh đến tỏ ý góp sức nhưng bị cự tuyệt. Đối phương có súng thuốc mê, có các loại công cụ đối phó với động vật. Nhưng đối với những zombie này mà nói, súng thuốc mê cũng vô dụng bởi thân thể của bọn họ vốn không có cảm giác.
Ngày hôm sau, một bầy zombie hơn sáu trăm con vây vườn thú. Thủ lĩnh vườn thú vẫn là người đàn ông kia, lần này hắn ta mặc một chiếc áo mưa màu đen, sắc mặt xanh mét nhìn Đường Ngạo: “Đường tổng có ý gì?”
Đường Ngạo đứng ở giữa bầy zombie, trong lòng còn ôm Hải Mạt Mạt, anh cần Hải Mạt Mạt phiên dịch cho Hải Lam, Tô Bách: “Anh nói lúc nào cũng hoan nghênh tôi trở lại, bây giờ tôi đã trở lại rồi đây.”
Người đàn ông biến sắc, bên cạnh Đường Ngạo chi chít hơn bốn trăm con zombie. Đó đúng là zombie thật bởi súng thuốc mê của hắn ta không có chút tác dụng nào.
Tất cả zombie cũng đứng rất ngay ngắn chỉnh tề, thật ra nếu như bọn họ không nói lời nào thì vẫn có chút ghê người. Người đàn ông không nói. Đường Ngạo dĩ nhiên đã sớm tìm hiểu nơi này. Người đàn ông này tên Ngô Bưu, là bảo vệ vườn bách thú hoang dã thành phố E. Sau khi xảy ra chuyện hắn ta giết chết vườn trưởng bởi vườn trưởng không đồng ý đuổi trẻ con và người già vô dụng.
Anh thăm dò nơi này, Ngô Bưu sao lại không thăm dò anh. Trụ sở của anh Ngô Bưu cũng biết. Nhưng chỗ đó nhỏ như vậy, hắn ta không thèm.
Rồi sau đó không ngừng có zombie vác lương thực đi qua. Ngô Bưu mặc dù thèm nhỏ dãi nhưng không dám làm gì. Trụ sở này có hơn hai trăm người, đàn ông cao to có hơn hai trăm hai mươi người, cũng coi như doanh trại tương đối lớn.
Nhưng đối mặt với cả bầy zombie, mọi người không thể không cân nhắc.
Đường Ngạo vô cùng tự tin: “Mặc dù các người chiếm nơi này nhưng không có nơi cung cấp lương thực, chẳng khác nào bị nhốt. Mà tôi có nơi cung cấp lương thực thực phẩm, có. . . .” Anh chỉ chỉ sang con zombie bên cạnh, “Bọn họ. Chiếm nơi này chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu có ai muốn bán mạng cho họ Ngô kia, tôi cũng vui lòng chiều theo.”
Anh lùi về phía sau mấy bước, ý bảo Hải Lam và Tô Bách dẫn người tiến lên: “Nhưng tên họ Ngô này không chịu nhận phụ nữ và trẻ em. Người như vậy chẳng khác nào cầm thú, các người cảm thấy bán mạng cho hắn hắn sẽ cảm kích sao?”
Đám người rối loạn, Đường Ngạo vẫn bình thản. Ngô Bưu không lập tức trả lời nhưng tay hắn dần nắm súng bên hông.
Đường Ngạo khẽ nhíu mày, anh không phải kẻ cuồng giết người, nếu có thể giải quyết bằng hòa bình vẫn tốt hơn. Nhưng xem ra tên họ Ngô này chẳng phải loại lương thiện gì.
Đường Ngạo lùi về phía sau, bầy zombie nhao nhao lên. Hải Mạt Mạt quay đầu nhìn sang: “Hà Hợp tới.”
Đường Ngạo bảo vệ Hải Mạt Mạt trong lòng. Anh thì không sao, có thể không lùi về phía sau nhưng Hải Mạt Mạt thì không được. Dù chỉ có chút khả năng ngộ thương, anh cũng không thể mạo hiểm.
Zombie của Hà Hợp và Đường Ngạo đứng cách rất xa. Nhìn thấy những zombie này, nó rõ ràng cũng ngoài ý muốn, không ngừng hỏi Đường Ng