XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

gì nữa không?”
Đường Ngạo gật đầu: “Thế thôi.”
Yến Thao nhe răng: “Chu Tân Quốc muốn chiếm chỗ của cậu liên quan gì đến tôi, cút!”
Những lời này không có chút khí thế nào. Anh ta rất hiểu Đường Ngạo. Từ lúc bắt đầu đàm phán, Đường Ngạo đã thản nhiên bày ra tình thế bất lợi cho anh ta, vậy nhất định là còn có nước cờ khác.
Quả nhiên, tổng giám đốc Đường ngồi trong xe xoa xoa tay, vẻ mặt ngượng ngùng: “Nếu như chúng ta không hợp tác, tôi mang theo một hai ngàn người không có nơi nào để đi. Chỉ sợ lại phải đến làm phiền người anh em giúp đỡ, ở nhờ nhé.”
Fuck!! Yến Thao suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Tổng giám đốc Đường vẫn ra vẻ xấu hổ: “Cậu xem, hệ thống bảo vệ ở chỗ cậu tốt hơn chỗ tôi rất nhiều. Hơn nữa lại ít người, tôi mang theo một đống người không có chỗ nào để đi, chỉ đành chạy đến chỗ cậu thôi chứ sao.”
Yến Thao suýt chút nữa tức phòi máu: “Cậu muốn chiếm chỗ này, không có lương thực, chẳng phải cũng chỉ có đường chết sao? Huống chi Chu Tân Quốc sao có thể để cậu ở sát vách hắn ta?”
Mặt Tổng giám đốc Đường hơi đỏ lên: “Đúng vậy, nhưng tôi thích giãy dụa một chút rồi mới chết cơ.”
“. . . . . .”
Yến Thao cảm thấy thế cờ đã lật, sắc mặt liền thay đổi. Nếu Đường Ngạo thật sự có một hơn ngàn người, muốn chiếm nơi này của anh ta cũng không phải chuyện không thể. Sắc mặt anh ta từ trắng chuyển sang xanh, lại từ xanh chuyển sang trắng. Tổng giám đốc Đường lại chậm rãi nói tiếp: “Cần gì phải làm căng vậy, dù sao cậu cũng đâu còn lương thực.”
Anh vừa dứt lời, Yến Thao lập tức nhảy dựng lên như bị chọc trúng mông: “Cậu nói cái gì!”
Đường Ngạo ra vẻ đồng tình: “Bộ phận kinh doanh thế nào, tôi còn không rõ sao?”
Yến Thao lập tức nghẹn lời, quả thực nơi này của anh ta đã không còn nhiều lương thực nữa. Mọi người ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng đều thầm sầu não. Anh ta có thể phái người đến những thành phố khác tìm. Nhưng hiện giờ giao thông tê liệt, dầu diesel, xăng và gas đều chỉ có ra chứ không có vào.
Tài nguyên đã vô cùng khan hiếm rồi.
Đường Ngạo chú ý tới sắc mặt của anh ta: “Tôi có thể cho cậu lương thực, cung cấp thức ăn cho hơn ba trăm người của cậu ở nơi này. Điều kiện cậu tự hiểu.”
Tức giận trên mặt Yến Thao từ từ nhạt đi, anh ta lại trở nên bình tĩnh: “Cậu không sợ tôi sẽ liên hợp với Chu Tân Quốc nhổ tận gốc cậu sao?”
Đường Ngạo cười một tiếng: “Sau đó thì sao? Chu Tân Quốc sẽ chia lương thực cho cậu à?”
Yến Thao không nói gì.
Chu Tân Quốc sẽ không, hắn chỉ hận không thể tích góp thêm càng nhiều lương thực, cung ứng cho chính hắn an toàn vượt qua cuộc tai ương này mà thôi.
Anh ta sợ. Cực kỳ khủng hoảng, khiến anh ta không có bất cứ cảm giác an toàn nào. Trước kia còn Tưởng Hồng Phúc, mặc dù cũng sợ, nhưng còn chưa lộ rõ, còn có thể tự mình tìm đường ra. Ví dụ như chờ Đường Ngạo thành lập xong một chuỗi thức ăn, sau đó cướp đoạt. Bọn họ đương nhiên không chỉ cướp một mình căn cứ của Đường Ngạo.
Nhưng bây giờ Tưởng Hồng Phúc đã chết rồi, Chu Tân Quốc mặc dù vui mừng vì nắm được quyền khống chế cả tập đoàn ASA, nhưng lá gan của hắn sắp teo hết cả rồi.
Đường Ngạo cười yếu ớt: “Thế giới cũng sắp tận thế rồi, còn ôm những thù hận cũ trước kia làm gì. Chẳng lẽ chúng ta làm anh em hai mươi năm, con mẹ nó lại chẳng có chỗ nào đáng để cậu khen ngợi sao?”
Yến Thao im lặng, có, đương nhiên là có. Chỉ là đã bị xem nhẹ quá lâu, bị không cam lòng và khuất nhục làm cho biến chất. Anh ta đột nhiên thở dài: “Vườn thú cách nơi này nửa tiếng đi xe. Nếu như Chu Tân Quốc đột nhiên đến chỗ tôi làm khó dễ thì sao?”
Đường Ngạo lắc đầu: “Hắn sẽ không.”
Yến Thao nửa tin nửa ngờ: “Tại sao?”
“Cậu không có lương thực.”
Tổng giám đốc Đường rất thẳng thắn.
Lái xe lúc trở về, Cầu Đại Vân có một đống vấn đề muốn hỏi, cuối cùng lại không biết mở miệng như thế nào. Tâm trạng Tổng giám đốc Đường rõ ràng không tệ, anh dừng xe ở cửa vườn thú: “Sau khi đoạt lại quyền khống chế nơi này sẽ có rất nhiều chuyện cần làm, cô cẩn thận một chút.”
Cầu Đại Vân gật đầu, đột nhiên lại không khống chế được hỏi một câu: “Anh đi đâu vậy?”
Tổng giám đốc Đường huýt sáo: “Đi đón công chúa nhỏ của tôi. Đúng rồi, dặn Vương Phượng chuẩn bị chút trái cây tươi.”
Lúc anh nói câu nói này thần thái rất khác xưa. Trước kia khi anh nhắc tới Hải Mạt Mạt, giống như một thương nhân nhắc tới khách hàng của mình. Rất quan tâm, đủ nhiệt tình, nhưng chưa từng có tình cảm.
Mà hôm nay trong lời nói của anh lại mang theo sự dịu dàng. Một người đàn ông tuấn tú quả cảm, trí tuệ hơn người như vậy, Cầu Đại Vân nhìn anh quay đầu xe, đột nhiên có cảm giác rung động. 






Nhân Gian Bất Sách
(* Ý nói cuộc đời đã đủ gian nan rồi, có một số chuyện không nhất thiết phải nói rõ ra.) Editor: mèomỡ
Lúc tổng giám đốc Đường ôm Hải Mạt Mạt trở lại đã là tám rưỡi tối rồi. Mặc dù không phải giờ cơm, nhưng Vương Phượng vẫn đặc biệt thịt một con gà, chuẩn bị một bữa tối phong phú cho Hải Mạ