Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.
nh, Chu Tân Quốc dĩ nhiên cũng lưu ý. Nhưng nơi này thứ nhất không có giá trị, thứ hai là hệ thống an ninh cũng không tệ. Hắn không nhất thiết phải làm chuyện phí sức lại chẳng có kết quả tốt ấy.
Hiện giờ hắn điều người đi ra ngoài, đương nhiên cũng phải có người giám sát bộ phận kinh doanh. Kết quả hắn vừa đi, người trong xưởng lập tức báo rằng Yến Thao có dị động.
Chu Tân Quốc cũng là người cẩn thận, hắn mang đa số nhân lực ra ngoài thế này, ngộ nhỡ Yến Thao thật sự muốn nẫng căn cứ của hắn thì. . . . . .
Hắn bất đắc dĩ, lại không thể làm gì khác hơn là rút về xưởng. Như thế hai ba lần, hắn cũng bắt đầu có chút tức giận, chuẩn bị xử lý bộ phận kinh doanh. Nhưng lần này không thuận lợi như trong tưởng tượng, đại đa số mọi người trong xưởng ASA bầu phiếu chống. Bộ phận kinh doanh của Yến Thao như thế nào trong lòng tất cả mọi người đều biết.
Tấn công chỗ anh ta, ngoại trừ thương vong ra thì được cái gì? Hơn nữa quan trọng hơn là nhỡ chẳng may lúc họ tấn công nơi đó, Đường Ngạo lại phản công thì sao?
Vấn đề này quả thật làm khó Chu Tân Quốc. Lợi thế của xưởng ASA chính là phòng ngự kiên cố, nhưng nếu mọi người ra ngoài hết, vậy hắn chỉ còn mỗi một lợi thế là nhiều người thôi.
Hơn nữa hắn không còn nhiều vũ khí. Hơn sáu trăm khẩu súng, bị Đường Ngạo tịch thu hơn một trăm, hiện giờ hắn chỉ còn hơn bốn trăm khẩu. Nếu như dùng hết ở chỗ Yến Thao chắc chắn có thể bắt được Yến Thao, nhưng bên Đường Ngạo phải giải quyết thế nào?
Nếu như không tấn công được Đường Ngạo, hắn chiếm bộ phận kinh doanh có ích lợi gì?
Trong thời gian ngắn, Chu Tân Quốc ngoan ngoãn không manh động. Nhưng tổng giám đốc Đường không hề nhàn rỗi, anh sai người ra ngoài, bắt đầu từ xung quanh vườn thú thăm dò tình hình các căn cứ khác trong thành phố E.
Anh bây giờ có lương thực, so với các căn cứ miệng ăn núi lở khác có thể nói là ‘lắm tiền nhiều của’. Mọi người tiếp đãi anh tương đối long trọng. Nhưng cái tổng giám đốc Đường muốn không phải sự trọng đãi này. Anh có thể cung cấp cá con, trứng gà đất và hạt giống, yêu cầu các căn cứ khác trồng trọt, sau đó rút ra 20% lương thực để trả tiền hạt giống.
Các căn cứ khác mong còn không được, nhưng mọi người trong vườn thú đều có dị nghị. Trương Diệu Dương cũng không quá tán thành: “Nếu như bọn họ thu hoạch xong không chịu nộp, vậy chúng ta làm thế nào?”
Tổng giám đốc Đường chỉ phất tay: “Anh có biết câu ‘Môi hở răng lạnh’ không, anh cũng không nên để người ta đói chết chứ.”
Tất cả mọi người khen tổng giám đốc Đường cao thượng, tổng giám đốc Đường rất hưởng thụ cảm giác ưu việt được người ta sùng bái này. Chỉ có Hải Mạt Mạt ngồi bên cạnh ăn dưa vàng, đột nhiên chen vào một câu: “Ý ba muốn nói là nếu như không còn các căn cứ khác, zombie chỉ có thể tới chỗ chúng ta tìm thức ăn. Hơn nữa, những căn cứ mượn hạt giống không nhiều người, nếu như không trả, đến lúc đó ba sẽ mang mọi người đến trước mặt họ, nói: Thằng nào không trả tẩn thằng đó! Bọn họ ai dám không trả.”
Cho nên câu ‘môi hở răng lạnh’ kia có hai tầng nghĩa. Một là bọn họ chết hết rồi sẽ đến phiên chúng ta vào miệng zombie, chúng ta sợ. Hai là bọn họ không nghe lời, chúng ta sẽ biến thành hàm răng cắn cho bọn họ sợ.
. . . . . . Tất cả mọi người im lặng. Tổng giám đốc Đường liên tục ho khan.
Bảo bối, mình biết là được rồi, không nhất thiết phải nói ra đâu. . . . . .
Nhân gian bất sách!
Chuyện cho mượn hạt giống được tất cả mọi người trong căn cứ ủng hộ.
Điềm Báo
Khi thỏa thuận mượn hạt giống còn chưa bắt đầu, tổng giám đốc Đường đã ra lệnh cho bộ phận kinh doanh lập tức tích góp tất cả dụng cụ, máy móc nông canh. Thành phố E trước kia là một thành phố công nghiệp, dụng cụ nông canh vốn không nhiều, chỉ có vài hộ gia đình trồng hoa màu là có một ít.
Yến Thao mặc dù không biết làm vậy có ích gì, nhưng anh ta cũng nhanh chóng thu gom được bảy tám phần.
Tổng giám đốc Đường rất giữ lời, nhanh chóng ký kết thỏa thuận mượn hạt giống cây nông nghiệp với một vài căn cưs trong thành phố E. Cá con, trứng gà đất, khoai tây v…v… lần lượt được đưa đến các doanh lớn. Mọi người đương nhiên đều vô cùng cảm kích, nóng lòng gieo giống.
Nhưng những vấn đề mới lại tới rồi . . . . Họ không có công cụ.
Tổng giám đốc Đường lấy từ trong ngăn tủ ra hai ly rượu, rót rượu: “Cái này không liên quan đến chuyện cậu có phải cấp dưới của tôi hay không.”
Yến Thao cầm lấy ly rượu, giận dữ uống một hơi cạn sạch: “Vậy thì liên quan đến cái gì?”
Tổng giám đốc Đường nâng ly cười một tiếng: “Đến chỉ số thông minh của cậu.”
. . . . . .
Yến Thao giận dữ định đập ly, tổng giám đốc Đường đột nhiên lên tiếng: “Một ly mười cân lương thực, tôi sẽ trừ dần vào số lương thực cung ứng cho bên cậu.”
Yến Thao quả thực nổi trận lôi đình, cuối cùng anh ta đập luôn cái ly xuống đất: “Không phải là mười cân lương thực thôi sao, ông đây vẫn chi được!”
“Có chí khí.” Tổng giám đốc Đường than thở, “Chỗ tôi còn một bộ ly, có cần đập luôn mộ