Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.
tới đây khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung. Sau đó tổng giám đốc Đường liền bắt đầu có chút không vui. Nếu như sau này Hải Mạt Mạt lập gia đình, về sau con bé sẽ nắm tay thằng oắt khác, sẽ không dính lấy anh như cái đuôi nữa.
Đến lúc đó không biết con bé có còn nhớ những ngày hai người sống chung không nữa. Anh đột nhiên cảm thất vô cùng mất mát, cũng may đột nhiên nhớ đến lai lịch của Hải Mạt Mạt, không biết con bé có thể lớn lên không nữa.
Tổng giám đốc Đường suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài. Có thể lớn lên là tốt nhất, có anh làm chỗ dựa, thế nào cũng phải tìm cho con bé một tấm chồng đẹp trai, săn sóc.
Nếu được như vậy, đời này cũng coi như không sống uổng.
Anh cúi đầu hôn Hải Mạt Mạt, trong tay Hải Mạt Mạt còn cầm một con vịt trắng lớn làm từ gốm sứ, đang dạy vịt bơi trong bồn tắm.
Đêm hôm đó, Đường tổng ngủ rất muộn, đột nhiên bên ngoài có tiếng động, ngắn nhưng cực kỳ chói tai. Anh cho là tiếng kêu của động vật, nhưng Hải Mạt Mạt đang nằm trên giường lại đột nhiên tỉnh dậy, ngay cả Gâu Gâu đang ngủ say cũng dựng thẳng lỗ tai lên.
Cô bé bò dậy, từ cửa sổ nhìn ra xung quanh. Đường Ngạo rất kinh ngạc: “Mạt Mạt sao vậy?”
Gâu Gâu điên cuồng cào cửa, Đường Ngạo vừa mở cửa ra, nó đã lao ngay ra ngoài. Hải Mạt Mạt cũng chạy theo phía sau. Lúc này Đường Ngạo cầm một khẩu súng, đuổi theo một người một chó chạy về phía trước.
Vì tiết kiệm điện, trong công viên không có đèn đường. Gâu Gâu chạy như bay, Hải Mạt Mạt đuổi sát theo nó. Tổng giám đốc Đường chỉ có thể dựa vào trí nhớ chạy theo: “Mạt Mạt! Chậm một chút!”
Hai người một chó cùng nhau chạy tới cửa sau công viên. Hôm nay đến phiên một người tên là Ngô Quế Hải và đội của anh ta canh cửa. Bọn họ cầm súng, hiển nhiên còn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Gâu Gâu lao tới như bay, Đường Ngạo cầm đèn pin chạy theo. Mọi người chỉ nhìn thấy ở góc tường phía xa có một tên đang ngồi xổm trên mặt đất, quay lưng về phía mọi người, chỉ nhìn thấy thân thể hơi mập, tóc dài.
Tiếng kêu điên cuồng của Gâu Gâu khiến nó quay đầu lại, sau đó nó cũng bắt đầu gào lên chói tai giống như động vật giống đực tranh địa bàn.
Đường Ngạo chiếu đèn pin vào mặt nó, đột nhiên nhìn thấy dưới mái tóc rối bời là một đôi mắt màu xanh đậm phản xạ ánh sáng! Là zombie mắt xanh? Toàn thân Đường Ngạo lạnh ngắt, màu mắt con zombie này còn đậm hơn đám Hải Mạt Mạt tạo ra lần trước! Mà bây giờ trong tay nó đang đang cầm một cái đầu mất nết. . . . . Nó đang ăn vụng mất nết! !
Thẹn Quá Hóa Giận
Đường Ngạo mắng một tiếng, những người khác cũng hoàn hồn, ào ào nổ súng. Gâu Gâu dùng sức mở cửa nhỏ, lao ra ngoài như con sư tử nhỏ nổi giận.
Con zombie mắt xanh kia vô cùng cao lớn, điều này khiến cho Gâu Gâu càng trở nên nhỏ bé. Nhưng hình như nó lại rất sợ Gâu Gâu, vứt cái đầu trong tay, co cẳng chạy. Gâu Gâu nhanh chân chặn đường nó, nổi giận sủa một tiếng cắn vào chân nó.
Nó bắt đầu kinh hoảng, run rẩy hệt như con chuột, nhưng dần dần hình như nó phát hiện ra điều gì. Nó lấy tay gẩy gẩy Gâu Gâu, dường như cảm thấy Gâu Gâu không mạnh như nó tưởng. Một tay nó đột nhiên cầm Gâu Gâu lên, hai tay cầm hai chân trước sau, chuẩn bị xé.
Bên này Hải Mạt Mạt dùng sức tông vào người con zombie, cô bé cầm cánh tay con zombie mắt xanh kia, gập lại. Chỉ nghe rắc một tiếng, cánh tay con zombie kia gần như bị vặn đứt. Gâu Gâu quá mất mặt, lửa giận ngùn ngụt, bốn chân khua loạn xạ. Nhưng nó vẫn đang bị con zombie kia dốc ngược, chỉ có thể đung đưa trong không trung.
Cậu vẫn cố nén.
Hải Mạt Mạt nhường chỗ để Ngô Hoa băng bó vết thương cho Khưu Bác, tổng giám đốc Đường dùng rìu trong tay Cầu Đại Vân chặt nốt hai tay con zombie này. Con zombie vẫn còn đang gào thét, nhưng chỉ còn phần thân trụi lủi, nó không nhúc nhích được.
Tổng giám đốc Đường vung rìu đánh gãy hết răng nó xong mới phân phó đám người Viên Thiên Hiểu: “Nhốt nó vào chuồng hổ, khóa kỹ.”
Viên Thiên Hiểu vâng một tiếng, lập tức cùng đám người Vạn Ích Khải tiến lên, mang con zombie này ném vào chuồng hổ. Mọi người vẫn còn chưa hết hoảng sợ, đám mất nết Hải Lam cũng đã có mặt đông đủ. Đường Ngạo phất tay: “Đại Vân kiểm tra số lượng mất nết và số người một lượt, tăng thêm một đội tuần tra. Thấy những thứ này thì không được đến gần, phải báo động trước.”
Mọi người cũng sợ hãi, ai ngờ thứ này lại ăn mất nết chứ.
Đường Ngạo cũng không nhiều lời, chỉ trấn an mọi người: “Cũng chẳng phải chuyện gì ghê, không cần tự dọa mình. Không có chuyện gì cả, trở về đi ngủ đi.”
Đám người dần dần giải tán, trên người Hải Mạt Mạt dính đầy máu màu xanh dương của zombie, Gâu Gâu vẫn đang gặm cánh tay và chân trên mặt đất.
Hải Lam và Tô Bách đứng ở sau lưng Đường Ngạo, không đi.
Đường Ngạo thật lâu sau mới để Hải Mạt Mạt phiên dịch cho chúng nó một câu: “Mấy cậu cũng đã nhìn ra rồi chứ?”
Hải Lam và Tô Bách lặng lẽ gật đầu, Đường Ngạo thở dài: “Đã có zombie bắt đầu tiến hóa rồi. Đối diện với chúng nó, sức mạnh của con người thật đáng