Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
ặt tên cho cô bé rồi. Anh ta lặng lẽ nghĩ.
[**'> 18X giống như 18+ chúng ta hay dùng đó
Tín Hiệu Kỳ Lạ
Declan lúc thì tỉnh táo lúc lại hoảng hốt, Đường Ngạo cũng không hỏi được gì hữu dụng. Nhưng chuyện này vốn cũng chẳng quan trọng, tìm được Hải Minh Tiển hay không liên quan cái rắm gì đến anh. Chỉ có Hải Mạt Mạt bắt đầu nhất quyết muốn đi tìm ba khiến anh rất buồn phiền.
Buổi tối lúc ăn cơm, Hải Mạt Mạt vẫn còn đang nghịch cái hộp trang sức nhỏ kia. Tổng giám đốc Đường chỉ đành phải gắp hết thức ăn cho cô bé.
“Ăn xong đi rồi chơi.” Anh bắt đầu mất kiên nhẫn, Hải Mạt Mạt lại còn giơ cái lắc tay bảy màu lên trước mặt anh: “Quà sinh nhật ba mua cho con đấy.”
“Biết rồi!” Tổng giám đốc Đường buồn bực, “Chỉ có mỗi cái hộp trang sức thôi mà cũng mừng như cún vậy. Không ăn ba sẽ cho Gâu Gâu ăn hết!”
Ăn cơm xong, Vương Phượng tới dọn bát. Tổng giám đốc Đường lúc này cũng sẽ đi tắm, nhưng hôm nay anh lại sợ Hải Mạt Mạt lén đi nên ôm cô bé đi tắm cùng.
Phòng tắm có một bồn tắm, mặc dù không thể so sánh với biệt thự của anh, nhưng cũng đủ để ôm Hải Mạt Mạt tắm chung.
Hải Mạt Mạt lúc thì vung đũa phép lúc lại đột nhiên nhảy lên, bắn hết nước lên người anh. Tổng giám đốc Đường mắng thì mắng nhưng vẫn tắm rửa sạch sẽ cho cô bé. Sau khi đi ra vừa khéo Cầu Đại Vân đưa đơn đăng ký nhân khẩu tới.
Tổng giám đốc Đường nhìn cô hai mắt tỏa sáng. Cô mặc một chiếc áo sơ-mi trắng lỡ tay bó sát, phía dưới là quần bò sáng màu đến gối. Kết hợp với vóc người nóng bỏng, đúng là vô cùng quyến rũ.
Tổng giám đốc Đường vốn còn rục rịch ý đồ không trong sáng lại nhìn Hải Mạt Mạt đang chơi hộp trang sức trên giường, hăng hái bỗng xuống dốc không phanh.
Thôi, tạm thời cứ chăm sóc tốt đời sau ngu ngốc đã, khi nào rảnh chọn thời cơ chế tạo đời sau tinh anh khác vậy.
Anh có chút suy sụp tinh thần.
Vậy mà buổi tối, tổng giám đốc Đường vừa mới ngủ đã cảm thấy cánh tay động đậy. Hải Mạt Mạt ghé vào lỗ tai anh khẽ gọi: “Này?”
Anh điên tiết. Mẹ kiếp, mới có một chút xíu tin tức về Hải Minh Tiển là ông đây đã biến thành “Này” rồi cơ đấy! !
Tổng giám đốc Đường tuy giận dữ nhưng cũng không lên tiếng. Hải Mạt Mạt thấy anh dường như đã ngủ say thật rồi, lúc này mới lặng lẽ bò dậy. Cô bé đứng ở bên giường nhìn một lúc, Đường Ngạo cũng không để ý tới cô bé. Cuối cùng cô bé khom lưng ôm lấy Gâu Gâu, lặng lẽ ra cửa.
Trẻ con đúng là trẻ con, đi ra ngoài cũng không đóng cửa.
Tổng giám đốc Đường chẳng cần dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết cô bé đi đâu. Anh tiện tay mang theo hai con dao và một khẩu súng, trực tiếp đến chuồng nhốt Declan. Còn chưa đến gần đã nghe thấy giọng nói cố ý đè thấp của Hải Mạt Mạt: “Declan, đứng lên, chúng ta đi tìm ba!”
Anh ẩn trong bóng đêm, tên Declan kia ban đầu còn có vẻ lơ ngơ, nhưng sau khoảng một phút tinh thần anh ta bắt đầu rõ ràng.
Tiếng dây thừng đứt vang lên, Hải Mạt Mạt tháo đống dây leo núi chằng chịt trên người anh ta, kéo anh ta đứng lên: “Nhanh lên một chút.”
Anh ta đi theo Hải Mạt Mạt ra ngoài, Hải Mạt Mạt dẫn anh ta leo tường. Lưới điện của vườn thú còn chưa mắc xong, cô bé nhanh nhẹn leo tường từ khu trồng trọt ra ngoài. Tổng giám đốc Đường đương nhiên phải đi theo.
Cũng thật may là Hải Mạt Mạt phải để Declan dẫn đường, nếu không tổng giám đốc Đường thật sự rất khó theo kịp cô bé. Hải Mạt Mạt vẫn có thói quen của trẻ con là lo trước không lo sau vậy nên không hề phát hiện ra anh. Chỉ có Gâu Gâu là cảnh giác quay đầu về mấy lần, nhưng hình như cũng không để ý tới anh.
Declan đi đứng nghiêng ngả lảo đảo. Càng về ngoại ô lại càng hoang vắng. Đường Ngạo cầm súng đi theo phía xa. Cuối cùng Declan đi vào một căn biệt thự tư nhân.
Từ sân cỏ trước cửa có thể thấy chủ nhân trước kia nhất định là xa xỉ bất phàm. Tổng giám đốc Đường suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên nhớ ra chủ nhân của nơi này – Sa Khang.
Đúng rồi, mặc dù là ban đêm nhưng anh vẫn nhận ra. Những người có chút danh tiếng ở thành phố E cũng chỉ có mấy người mà thôi, giữa họ đương nhiên không thể thiếu vài mối quan hệ.
Đừng quên Đường tam công tử anh cũng là một trong những nhân vật phong vân của thành phố E. Sa Khang này là lão đại hắc đạo, kinh doanh sòng bạc, hộp đêm. . . . . .
Tổng giám đốc Đường tuy không ghét những thế lực đó, nhưng cũng sẽ không quá thân thiết. Dù sao anh cũng là người làm ăn buôn bán, không nhất thiết phải mạo hiểm giao du với đám người ấy.
Nhưng đã buôn bán thì đương nhiên khó tránh xã giao, anh và Sa Khang cũng coi như gặp mặt ba phần cười.
Trước kia anh trai Sa Khang là Sa Nghị buôn lậu bị bắt vào tù, Sa Khang còn đến chỗ anh xin giúp đỡ. Hi vọng Đường tam công tử có thể giúp liên hệ vài mối quan hệ. Tổng giám đốc Đường đương nhiên không muốn bị kéo xuống nước nên cũng chỉ giả vờ ậm ờ, chứ chẳng giải quyết được gì.
Cuối cùng Sa Nghị bởi vì buôn lậu, buôn lậu thuốc phiện mà vào tù, bị xử tù chung thân. Sau đó, anh và Sa Khang thật sự không còn quan hệ gì nữa.
Bây g