Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

iờ Declan lại đứng ở nơi này khiến tổng giám đốc Đường cũng phải nhíu mày. Sa Khang những năm qua kiếm chác vô số, nếu nói hắn ta tài trợ cho phòng nghiên cứu của Hải Minh Tiển thì không phải không có khả năng.
Declan ở ngoài cửa sắt một lúc, chỉ chốc lát sau bên trong liền sáng đèn, xem ra là có người tới mở cửa. Đường Ngạo phi thân về phía trước, ôm Hải Mạt Mạt vào trong bụi cỏ bên cạnh.
Hải Mạt Mạt cũng không chống cự, hiện giờ ít nhất cô bé biết ba ở nơi này. Dù sao sớm muộn gì cũng phải vào, cô bé cũng nhìn chăm chú vào người mở cửa phía trước.
Người kia là một người đàn ông đã hơn năm mươi tuổi, mặc vest quản gia trên trắng dưới đen. Sau khi mở cửa, ông ta quay sang bụi cỏ, vô cảm nói: “Tiểu thư đã về, chủ nhân phái tôi ra nghênh đón. Còn Đường tiên sinh đường xa mà đến, cũng xin mời vào.”
Đường Ngạo ngẩn ra. Vừa rồi nơi này không có ai, sao ông ta biết bọn họ trốn trong bụi cỏ? !
Hơn nữa người quản gia này cũng rất kỳ lạ, không chỉ có khuôn mặt vô cảm, hai mắt lờ đờ mà ngay cả khi nói chuyện cũng ngắt từng chữ giống như đọc chậm vậy.
Dù sao đã tới đây rồi, Đường Ngạo cũng không trốn nữa. Anh ôm Hải Mạt Mạt từ trong bụi cỏ ra, lại đá Gâu Gâu một phát, ý bảo nó đi đi.
Gâu Gâu nhìn Hải Mạt Mạt một cái rồi quay đầu chạy mất hút.
Declan vừa vào trong nhà lập tức trở nên linh hoạt hơn hẳn. Anh ta sải bước đi về phía trước, bước chân cũng nhịp nhàng.
Đường Ngạo vừa đi vừa quan sát xung quanh. Sau cửa chính là ánh đèn lộng lẫy. Sàn bằng đá cẩm thạch màu đen soi rõ bóng người, đèn chùm thủy tinh trên đầu phát ra ánh sáng dìu dịu. Giữa đại sảnh là một thác nước thủy tinh, dòng nước trong vắt từ thạch anh tím nhỏ giọt chảy xuống, giống như ngôi sao chuyển động.
Tiếng nước chảy tí tách như đang dịu dàng nói chuyện.
Quản gia đưa bọn họ tới bên cạnh ghế sa lon, chỉ chốc lát sau, một người đàn ông mặc quần áo ngủ kẻ sọc từ trên tầng đi xuống: “Đường tổng, đã lâu không gặp?” Đây là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, cơ bắp rắn chắc nổi cuồn cuộn. Hắn ta rõ ràng đang cười lại vẫn khiến người ta cảm thấy sợ hãi trong lòng, “Nhìn thấy cố nhân vẫn mạnh khỏe, Sa mỗ thật vui mừng.”
Đường Ngạo tay trái ôm Hải Mạt Mạt, không biến sắc đưa tay phải ra bắt tay hắn ta: “Thì ra là anh Khang, đã lâu không gặp. Anh vẫn sống thần tiên như xưa nhỉ.”
Sa Khang cười ha hả, lại nhìn Hải Mạt Mạt từ trên xuống dưới một lượt: “Con gái của bạn tốt của tôi lại phiền Đường tổng đưa về, thật là áy náy quá.”
Nói xong hắn ta liền đưa tay tới đón, tổng giám đốc Đường dĩ nhiên sẽ không giao Mạt Mạt cho hắn: “Anh Khang, tiến sĩ Hải và em cũng coi như có chút quan hệ cá nhân. Anh ta đột nhiên qua đời, em cũng vô cùng thương tiếc. Hiện giờ Mạt Mạt đã nhận em làm cha nuôi, lần này đưa con bé tới đây cũng chỉ vì nghe được một số lời đồn đại về tiến sĩ Hải mà thôi.”
Sa Khang bật cười, rõ ràng cười rất lớn tiếng nhưng lại có cảm giác âm độc: “Đường tổng đã nhiệt tình như thế thì xin mời đi theo tôi.”
Nói thật, tổng giám đốc Đường không muốn đi. Nhưng đã đến nước này, cũng đành nhắm mắt đưa chân. Anh cất bước đi theo Sa Khang lên tầng hai. Đường Ngạo vẫn luôn cảm thấy không ổn, lúc này mới chợt hiểu ra: Bên ngoài zombie hoành hành, nơi này lại yên ả đến kỳ quái.
Toàn bộ tầng hai là phòng thí nghiệm, có thể nhận ra là mới lắp đặt thiết bị không lâu. Bên trong cũng không có gì kỳ lạ, chỉ có từ vách tường đến bàn giải phẫu và các loại máy móc đều là màu trắng thê lương.
Giữa đống máy móc, có một quả cầu kim loại hình tròn giống quả bí đỏ. Bên trong có tiếng vang ùng ục nho nhỏ. Đường Ngạo đến gần mấy bước, Sa Khang cũng không ngăn cản, tươi cười đứng nhìn.
Bên ngoài quả cầu kim loại bí đỏ có khung chạm rỗng, Đường Ngạo nhìn thấy thứ bên trong ống nuôi cấy không khỏi kinh sợ lùi lại một bước – bên trong là một bộ não! !
Não người! !
“Anh!” Anh đột nhiên biến sắc! Sa Khang lại cười rộ lên: “Đường tổng có nhận ra anh ấy không?”
Đường Ngạo có điên mới nhận ra! Anh cố gắng để vẻ mặt mình không tỏ ra kinh ngạc: “Nó là?”
Sa Khang cười vô cùng vui vẻ: “Cũng là cố nhân của Đường tổng thôi. Anh, còn không chào hỏi Đường tổng đi?”
Đường Ngạo cảm thấy mình đang nằm mơ, nhất định là nằm mơ.
Vậy mà đột nhiên Declan đẩy cửa đi vào, dùng một loại thần thái khác hẳn chào hỏi tổng giám đốc Đường: “Asa hả, đúng là đã lâu không gặp. Ở trong tù thường xuyên xem tin tức về cậu, xem ra bây giờ cậu sống cũng không tồi đấy nhỉ.”
Đường Ngạo quay đầu nhìn bộ não trong ống nuôi cấy, sau đó lại nhìn Declan trước mắt. Anh có một suy đoán cực kỳ to gan: “Anh ghép não Sa Nghị vào cơ thể Declan?”
Sa Khang cười lớn, Declan cũng cong khóe môi: “Không, Đường tổng. Tôi vẫn còn ở trong quả cầu bí đỏ này.” Hắn chỉ chỉ quả cầu bí đỏ, trong nụ cười dần dần hiện ra hai phần điên cuồng, “Nhưng cũng có thể nói, tôi đang ở trong thân thể anh ta. Ở trong cơ thể của bọn họ.”
Tổng giám đốc Đường dùng một giây để suy nghĩ, sau đó anh thật lòng tán thưởng: “Kỹ thuật thật đáng kinh ngạc!”
Sa Khang nhìn anh, một lúc sau mớ


Insane