Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2426 lượt.

kinh hãi, những vật thí nghiệm này là con người. Xem ra, phòng thí nghiệm lúc trước chỉ là phòng thí nghiệm cá nhân của Hải Minh Tiển. Nơi này mới là căn cứ thực sự của anh ta.
Sa Khang đi tới trước một bàn điều khiển, cầm bộ đàm: “Tiến sĩ Hải Minh Tiển, xin mời đến khu a3b4.”
Chỉ chốc lát sau, một người được bảo an dùng xe đưa tới. Hải Mạt Mạt vừa nhìn thấy lập tức ném Sa Khang trong tay đi: “Ba!” Cô bé giang tay, nhào tới như chú chim nhỏ.
Đường Ngạo lại như gặp phải kẻ thù giết cha, chỉ thấy tên Hải Minh Tiển kia cũng mặc áo khoác trắng, trên cổ còn đeo một cái ống nghe bệnh hình thù kỳ quái. Ngũ quan anh ta rất xinh đẹp, cả người có một loại khí chất vô cùng thân thiện.
“Mạt Mạt!” Anh ta ngồi xổm xuống, đưa tay đón lấy Hải Mạt Mạt đang nhào tới như quả cầu nhỏ, vẻ mặt từ ái, “Mạt Mạt chịu khổ rồi.”
Tâm trạng tổng giám đốc Đường lúc này thật rối rắm. Khổ cái lông ý, ông đây chăm sóc con bé như tổ tông tám đời vậy rồi còn gì.
Hải Mạt Mạt ôm lấy Hải Minh Tiển, liên tục gặm mấy cái trên mặt anh ta. Hải Minh Tiển nhè nhẹ vỗ lưng cô bé, quả đúng là cảnh tượng cha con gặp lại, cùng hưởng niềm hạnh phúc gia đình. Tổng giám đốc Đường cảm thấy mình thật con mẹ nó uất ức! !
Đây là cái gì? Bỗng biến thành người qua đường Giáp hả! !
Hải Minh Tiển ôm Mạt Mạt lên, tổng giám đốc Đường cực kỳ không vui: “Hải Minh Tiển, không phải anh đã chết rồi sao?”
Hải Minh Tiển ngẩng đầu nhìn anh một cái, không ngờ còn nhớ anh: “Đường tổng ASA? Sao anh lại ở đây?”
Sa Khang cười lạnh một tiếng: “Con gái anh trong khoảng thời gian này đã phiền Đường tổng chăm sóc đấy.”
Hải Minh Tiển gật đầu một cái: “Mạt Mạt bướng bỉnh, cảm ơn.”
Sắc mặt Đường Ngạo tái xanh, xem ra ở đây hết chuyện của anh rồi. Không, vẫn còn. . . . . Sa Nghị vẫn chờ nhét óc hắn vào thân thể anh kia kìa!
Mẹ nó! Tổng giám đốc Đường quả thực tức đến nghẹn chết.
Hải Mạt Mạt dính sát vào Hải Minh Tiển, một lát sau cũng hỏi: “Ba, sao ba còn sống?”
Hải Minh Tiển ôn hòa đáp: “Ba vốn định đưa con đi, nhưng chính phủ ra kế hoạch rút lui từng nhóm. Vì vậy ba và những người khác rời đi, bọn họ phái người giả làm ba dẫn con đi.”
Hải Mạt Mạt nghiêng đầu nghĩ, cuối cùng lại liếc nhìn Đường Ngạo. Sau đó cô bé đột nhiên giùng giằng đòi xuống, lập tức chạy đến trước mặt Sa Khang, đấm cho Sa Khang khạc ra một búng máu. Hải Minh Tiển liền biến sắc: “Mạt Mạt?”
Hải Mạt Mạt xách Sa Khang lên: “Nếu như khi đó ba tôi là bọn họ giả trang, vậy bây giờ sao tôi biết ông có phải bọn họ giả trang hay không?”
Cô bé kéo Sa Khang về bên cạnh Đường Ngạo. Sa Khang im lặng: “Nghi anh ta là giả thì đánh anh ta chứ. Đánh chú làm gì!”
Hải Mạt Mạt thành thật đáp: “Chẳng may là thật thì sao? !”
Hải Minh Tiển vẫn rất ôn hòa: “Mạt Mạt, ba thật sự chính là ba con. Không tin con qua đây nhìn xem.”
Hải Mạt Mạt lắc đầu, cảnh giác lùi về phía sau hai bước: “Không qua. Mã số thí nghiệm của tôi là bao nhiêu?”
Hải Minh Tiển lập tức đáp: “n9ȕ18.”
Hải Mạt Mạt tát Sa Khang một cái: “Còn gì nữa?”
Hải Minh Tiển ngớ ra. . . . Ngoại trừ n9ȕ18 còn có mã số khác sao? Bọn họ không nói cho anh ta biết.
Đường Ngạo không còn gì để nói. . . . . Cái mã số 18X này người bình thường ai mà nghĩ ra được.
Hải Mạt Mạt cực kỳ tức giận, dưới cơn nóng giận liền lôi Sa Khang ra đánh cho tơi bời. May là đối với người khác là đánh tơi bời nhưng cô bé vẫn xuống tay nể tình rồi. Sa Khang kêu quang quác một hồi, đột nhiên trong góc chợt lóe lên ánh sáng đỏ, màn hình lớn trên tường chiếu ra một người.
“Mạt Mạt, đừng đánh.” Giọng anh ta khàn khàn, nhưng Hải Mạt Mạt lập tức ngừng tay.
“Ba. . . . . .” Cô bé nghiêng đầu nhìn màn hình lớn, bên trong đúng là Hải Minh Tiển. Hai mắt anh ta đỏ lừ, vẻ mặt vô cùng tiều tụy, hơn nữa còn ngồi xe lăn, trên người cắm rất nhiều ống dẫn. Anh ta thông qua camera ở góc, dường như cũng đang nhìn Mạt Mạt: “Bảo bối, ba bị thương nên mới để cho chú Sa tới đón con. Không cần phải sợ.”
Hải Mạt Mạt lúc này mới buông Sa Khang ra, đi tới trước màn hình lớn: “Ba, ba ở đâu?”
Hải Minh Tiển khẽ than thở: “Ba ở phòng thí nghiệm vô khuẩn, tạm thời không thể rời khỏi nơi này. Mạt Mạt ngoan, cứ ở tạm bên ngoài vài ngày được không?”
Hải Mạt Mạt ngoan ngoãn gật đầu: “Mạt Mạt đợi ba ra ngoài.”
Hải Minh Tiển lại ngẩng đầu nhìn về phía Đường Ngạo bên cạnh: “Đường tổng, thời gian này cảm ơn anh đã chăm sóc Mạt Mạt. Sa tiên sinh, xin đừng làm khó anh ta, để anh ta đi đi.”
Sa Khang suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Tiến sĩ Hải đã mở lời đương nhiên là không thành vấn đề. Chỉ có điều con gái anh rất hung dữ, anh nhất định phải trông coi nó cẩn thận.”
Hắn lau mũi bị Hải Mạt Mạt đánh chảy máu: “Đường tổng, chuyện tới nước này tôi cũng không sợ cậu tiết lộ. Có tiến sĩ Hải xin cho cậu, anh em tôi cũng không thể nói thêm gì nữa, cậu đi đi.”
Đường Ngạo nhìn Hải Minh Tiển trong màn hình lớn, đột nhiên hỏi: “Tiến sĩ Hải, anh biết bên ngoài bây giờ thế nào không?”
Hải Minh Tiển phất tay một cái: “Đường tổng, từ sau khi bị thương tôi vẫn luôn ở đâ