Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2937 lượt.

ngươi trong sáng khiến người ta cảm thấy như đang bắt gặp bầu trời quang đãng vào một ngày tháng Năm, mặt mày vẫn còn chút yếu nhược do bệnh, nụ cười treo bên khóe môi mỏng mảnh và bảng lảng tựa sương mù.
Từ Văn Diệu biết rõ, bên trong vẻ ngoài suy nhược đó là một trái tim kiên cường và mạnh mẽ, lúc vào phòng mổ và sau khi rời khỏi đó, đều chuẩn xác nắm lấy tay anh, đầy tha thiết và dịu dàng. Nói ra cũng thật lạ, hai người quen biết không lâu, chỉ vài lần thật lòng tâm tình cùng giãi bày, nhưng Vương Tranh đều vào những lúc yếu đuối và mỏi mệt nhất đã nắm lấy tay anh rất chính xác, dù rằng khi đó hai mắt cậu vẫn nhắm nghiền, ý thức còn chưa tỉnh táo, lại có thể cảm nhận được rõ ràng nội tâm đang hoảng loạn của anh. Im lặng và khẽ khàng nắm lấy tay anh trao cho anh sức mạnh.
Rốt cuộc bắt đầu từ khi nào mà hai người có mối liên kết kỳ lạ đó? Chỉ cần anh nắm tay cậu liền có thể cảm nhận được sức mạnh từ cậu, hoặc chỉ là nghĩ tới chuyện mất cậu thôi đã khiến anh sợ hãi không cách nào kìm chế được. Người đàn ông đó đã quan trọng với anh đến thế sao? Có lẽ đã vượt qua cả những phạm trù từ ngữ diễn tả tình cảm thông thường mất rồi.
Từ Văn Diệu gật gù. “Bác gái quả thật lợi hại nha! Trực giác của bác rất đúng, nhưng làm gì có người giúp việc nào lại không tranh thủ xén tiền chợ, miễn là đừng quá quắt là được. Nếu mẹ em đã không thích thì cứ phát tiền lương tháng này rồi cho dì Trâu thôi việc.”
Vương Tranh nhỏ giọng hỏi: “Anh không cười mẹ em hả?”
Câu hỏi dè chừng vì quan tâm tới cảm nhận của anh từ Vương Tranh khiến anh rất vui, nên bèn lắc đầu đáp: “Sao lại cười?”
“Thật chứ?” Vương Tranh không mấy tin tưởng.
“Anh sẽ không chê cười gì bác gái đâu, em cứ yên tâm.” Từ Văn Diệu vỗ vỗ bắp chân cậu. “Có thể do thói quen sống, anh và bác gái không có cách nhìn giống nhau, nhưng điều đó không quan trọng lắm, những chuyện cỏn con đấy anh không những hiểu mà còn tôn trọng bác nữa. Vì đối với bác gái ai cũng có thể làm chuyện xấu với em, không muốn em bị gì thiệt thòi nên mới thay em suy tính như thế. Anh cảm thấy rất…” Anh nghĩ ngợi một lúc, lại nói “… đáng yêu!”
Vương Tranh bật cười. “Anh nói đúng, mẹ lúc nào cũng xem em là con nít không tự lo cho mình được, còn những người xung quanh đều là thú dữ. Nếu mẹ mà không giám sát chặt chẽ thì em liền bị ăn thịt. Nhớ hồi đó mới vào đại học, mẹ đứng trước mặt mấy bạn cùng phòng với em mà bảo em phải cẩn thận tiền bạc, coi chừng bị trộm và càng không được cho ai mượn tiền. May mà các bạn đều không để bụng, nếu không chẳng biết đắc tội họ nhiều thế nào.”
Từ Văn Diệu thấy trong mắt cậu toàn niềm vui, nên cũng thấy vui vẻ lây. “Thế chẳng phải em mất mặt lắm sao?”
“Đương nhiên là em xấu hổ gần chết… sau đó thì không cho mẹ theo em tới trường nữa.” Vương Tranh cười khúc khích, chốc sau lại chậm rãi nói: “Nhưng khi đó còn nhỏ, chỉ lo mình bị mất mặt mà không hề biết năm ngàn tệ mẹ đưa cho em là tiền mẹ để dành suốt cả năm.” Cậu không cười nữa, cúi đầu nói tiếp: “Mẹ mang hết toàn bộ số tiền để dành được cho em, sau đó lại hà tằn hà tiện không dám ăn không dám mặc, đi mua bắp cải cũng chọn nơi bán rẻ nhất, giày đi mấy năm trời vá lên vá xuống vẫn tiếp tục mang. Hồi nhỏ, nhà ai cũng mua tủ lạnh lớn để trữ thức ăn nhưng nhà em lại không mua, mẹ gạt em, bảo rằng đồ ăn bỏ vào tủ lạnh sẽ khiến em bị đau bụng… Thật ra một cái tủ lạnh tới những mấy ngàn, tương đương với chi tiêu sinh hoạt gia đình cả năm, nên mẹ mới tiếc không mua.”
Từ Văn Diệu bỏ chân cậu ra, im lặng lắng nghe.
“Văn Diệu…” Vương Tranh buồn bã nói. “Từ nhỏ, em đã muốn bỏ nhà đi, vì không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, cha mẹ em ít khi nói chuyện với nhau, và cũng không biết cách giáo dục con cái như thế nào. Cả nhà chưa từng cùng ra ngoài ăn cơm, hay đi du lịch, hoặc là cùng nhau đến nhà ai đó chơi. Nhà cũng chẳng khi nào tổ chức sinh nhật, hay có ngày kỷ niệm gì. Mỗi ngày đi học về em luôn bị mẹ quở trách, bị cha la rầy. Quả thật em đã lớn lên rất khổ cực…”
“Nhưng hôm nay, khi nhớ lại thời thơ ấu, em mới biết mình đã may mắn cỡ nào. Mẹ lúc nào cũng lo sợ em bị người khác bắt nạt hay khi dễ. Mẹ nấu ăn không ngon, làm việc không nhẫn nại, việc nhà cũng chẳng khéo… nhưng luôn làm bánh ngọt cho em ăn, mỗi lần tới Tết em đều có quần áo mới do mẹ may…” Rồi vội vàng bổ sung thêm. “Tuy rằng kiểu dáng quê mùa, những khi ra đường em đều bị bạn bè chế nhạo.”






Tiếng nấc nghèn nghẹn của Tạ Xuân Sinh cũng dần lắng xuống, người sau cơn mệt rũ cũng thiếp đi. Từ Văn Diệu để Quý Vân Bằng ở lại chăm sóc cậu ta, còn mình dẫn Vương Tranh về trước. Anh nhìn đồng hồ, đã quá thời gian quy định của bà Vương, chỉ còn biết gượng cười, chẳng biết lần này bà Vương sẽ cằn nhằn gì nữa?
Vương Tranh nhìn rất có tinh thần, tuy bước đi còn chậm nhưng bước chân rất vững. Từ Văn Diệu lo đêm lạnh sương giá, định cởi áo khoác của mình ra choàng lên cho Vương Tranh thì bị cậu nhất mực từ chối. Anh cũng hết cách, đành một tay vừa ôm vừa dìu cậu, dù có bị đẩy ra kiểu gì cũn


Snack's 1967