pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1343238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3238 lượt.

liếc mắt nhìn Vương Tranh. “Tiểu Vương, báo cảnh sát đi!”
Gã kia cuống cuồng nói: “Mấy người thật sự là đồng nghiệp của Tiểu Tạ?”
“Nhảm nhí!” Từ Văn Diệu đã mất kiên nhẫn đập cửa.
“Thật sự Tiểu Tạ không có nhà. Tôi là bạn học cũ, đến ở tạm vài hôm. Cậu ấy ra ngoài, không biết khi nào mới về.”
Vương Tranh bước lên, nhã nhặn nói: “Vậy cũng đành, bọn tôi không đợi nữa, nhưng phiền anh mở cửa để chúng tôi vào gửi anh chút quà cho cậu ấy. Cũng không có gì nhiều nhặn lắm nhưng cũng là tấm lòng của mọi người. Khi nào cậu ấy về, mong anh nhắn giúp.”
Gã ta do dự một lúc nhưng vẫn gật đầu đồng ý: “Đợi một chút.”
Ngay khi gã đàn ông nọ vừa dịch cửa rộng ra, Từ Văn Diệu liền nháy mắt ra hiệu cho Quý Vân Bằng. Anh ta một tay nhanh nhẹn giật bung cánh cửa, kéo tuột gã kia vào nhà. Tên nọ vì hoảng hồn thất sắc la choai choái phản kháng. Từ Văn Diệu cũng nhanh chóng đưa Vương Tranh vào nhà, khóa chặt cửa lại, xoay lưng chắn trước mặt cậu rồi ôm cậu vào lòng, sau đó ra lệnh cho Quý Vân Bằng: “Bịt miệng hắn lại hẵng đánh.”
Quý Vân Bằng cười gằn, lấy đại miếng vải vứt trên ghế bành mà nhét vào trong miệng gã kia, rồi thô bạo giáng cho gã vài đấm, khiến gã phải co người ngã vật ra sàn, không rên la gì nổi. Bấy giờ, Quý Vân Bằng mới rút vải bịt miệng gã xuống, nhíu mày hỏi: “Tiểu Tạ đâu?”
“Trong, trong phòng…” Gã đau đớn trả lời.
“Trông chừng hắn!” Từ Văn Diệu ra lệnh, bước tới đá tung cánh cửa phòng ngủ ra thì khẽ chết sững. Tạ Xuân Sinh trần truồng bị trói hai tay vào đầu giường, miệng bị bịt kín, cổ đeo dây xích chó, không chỗ nào trên người là không tím hoặc bầm, không biết là bị đánh hay bị bỏng, vết thương mới đè chồng lên vết thương cũ, chẳng nơi đâu là lành lặn, khiến người khác phải cau mày rùng mình.
Cơn giận bừng lên ngùn ngụt trong Từ Văn Diệu. Sau vài giây ngẩn người anh bèn bước tới cởi bỏ dây trói cho Tạ Xuân Sinh, tháo luôn miếng vải bịt miệng, rồi cởi áo khoác choàng kín người cậu ta. Tạ Xuân Sinh run bần bật, khóc không ra tiếng, hai mắt đẫm lệ, ra sức muốn cởi vòng xích trên cổ, nhưng cố lắm cũng không thành. Từ Văn Diệu thở dài, vươn tay định giúp nhưng Tạ Xuân Sinh chỉ co người lại lắc đầu từ chối, hai hàm răng run va vào nhau, kiên trì tháo dỡ xiềng xích. “Em, để tự em làm.”
Mắt Vương Tranh cũng đã đỏ au, không đành lòng nhìn mà ngoái đầu đi chỗ khác. Từ Văn Diệu không nói lấy nửa lời, túm lấy cây gậy đánh golf ở đầu giường, lao ra phòng khách, đập túi bụi lên người gã khốn kia. Gương mặt anh vẫn hết sức bình tĩnh nhưng sát khí đã bốc lên cuồn cuộn, xuống tay không chút nể nang, khiến gã ta đau đớn vùng vẫy khóc thét lên.
Vương Tranh biết Từ Văn Diệu đã lâu nhưng chưa từng thấy anh giận dữ như thế nên ngây người ra một lúc, phải đến khi giáng những mười mấy gậy lên người gã vũ phu kia thì cậu mới giật mình chạy lại ôm lấy eo anh, căn ngăn: “Anh, đừng đánh nữa! Được rồi! Đánh nữa sẽ chết người đó! Anh cứ để trời phạt hắn đi! Buông gậy ra nào! Đừng đánh nữa!”
Từ Văn Diệu thở hổn ha hổn hển, ánh mắt đỏ au, nhìn trừng trừng vào kẻ đang nằm dưới đất. Vương Tranh không lạ gì nếu cậu không tiến lên ngăn cản thì anh chắc chắn sẽ đánh chết gã khốn này. Cậu lặng lẽ đánh vòng lên phía trước, nhón người ôm anh vào lòng, xoa xoa tấm lưng đang run lên vì giận của anh. “Ngoan nào, đưa cây gậy cho em. Bỏ nó ra nào, anh đã đánh hắn đủ rồi, buông cây gậy xuống đi anh.”
Từ Văn Diệu hít ra thở vào nhằm lấy bình tĩnh, ném bỏ cây gậy kia, một tay ôm Vương Tranh, khôi phục được vẻ điềm đạm lúc đầu. “Anh không sao. A Bằng, cậu vào trong kia đỡ Tiểu Tạ ra đây. Tôi có lời muốn nói với cả hai.”
Quý Vân Bằng vào phòng một hồi lâu vẫn không thấy trở ra, bên kia cánh cửa, chỉ nghe được tiếng khóc nức nở của Tạ Xuân Sinh, rồi loáng thoáng cả giọng Quý Vân Bằng đang nói gì đó, đại để là an ủi và khuyên bảo. Từ Văn Diệu và Vương Tranh hiểu, sự tình rối ren tới nước này rồi thì những lời đó cũng chỉ tổ vô ích mà thôi.
Điện thoại di động của Từ Văn Diệu đổ chuông, anh liền nghe máy. Trợ lý của anh đã đến, anh bảo đối phương lên thẳng phòng 502. Chốc sau, liền có tiếng gõ cửa. Vương Tranh đến mở. Trợ lý bước vào nhìn người đàn ông bị đánh bầm dập nằm sóng soài dưới đất rồi nhìn tới ông chủ đang mặt mày lạnh lùng, vẻ kinh ngạc chỉ tồn tại đúng một giây, sau đó thì hoàn toàn như không có chuyện gì, vừa cười vừa đưa bình giữ nhiệt cỡ lớn cho Từ Văn Diệu. “Tôi đã không phụ lòng của sếp, mang trà tới rồi đây.”
Mới chỉ khoảng ba, bốn giờ chiều không hiểu sao sắc trời đã u ám, mang máng nghe được cả tiếng sấm rền. Từ Văn Diệu bình tĩnh cầm lấy bình giữ nhiệt, kéo Vương Tranh tới ngồi bên cạnh, vặn mở nắp, rót trà sâm còn đang nóng hôi hổi ra rồi đưa đến miệng cho cậu uống.
Ở trước mặt bao người, Vương Tranh vốn không thích để anh chăm sóc như thế, nhưng bữa nay lại ngoan ngoãn ngồi yên, từ từ uống từng ngụm từng ngụm một. Dáng vẻ ngoan hiền như thỏ con này khiến Từ Văn Diệu rất phấn chấn, mặt mày ban đầu còn cau có giờ đã nhu hòa đi rất nhiều, vừa vuốt tóc Vương Tranh vừa hỏi: “Còn muốn uống nữ