Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2912 lượt.

áo và đặc sắc hơn những gì hắn nghĩ nữa kìa. Nếu làm vậy mà hắn vẫn không thỏa mãn thì anh cũng không ngại nhờ tới người chuyên nghiệp hơn. Anh có quen ông chủ một câu lạc bộ đêm, đang rất cần người mẫu quay cái này đấy.” Từ Văn Diệu cười cợt hỏi Quý Vân Bằng: “Mấy cái clip đặc sắc như thế phải cho ai xem mới được nhỉ? À, tặng cho phía gia đình hắn mỗi người một bộ, sau đó thì phát miễn phí cho mọi người.”
“Được đó!” Quý Vân Bằng hết sức tán thành.
Bấy giờ, gã lưu manh đã hoàn toàn kinh hồn bạt vía, run rẩy nhìn Từ Văn Diệu chằm chằm. Trong khi đó, anh lại chỉ nhã nhặn cười hỏi: “Mày tính sao, clip để đâu hả, có bằng lòng giao ra không?”
“Các người phải hứa là sau khi tôi đưa sẽ không làm gì tôi đi đã!”
“Được thôi, tao cũng không có thời gian đâu mà chơi với mày. Muốn giải quyết êm đẹp cũng dễ thôi. Mày cút cho thật xa, đừng làm phiền Tiểu Tạ nữa, bọn tao cũng không kiếm chuyện với mày. Cách vẹn cả đôi đường này rất tốt đấy nhỉ?”
Gã vũ phu có chút chần chừ. Quý Vân Bằng vừa tính kéo gã ra cửa thì gã lại sợ hãi gào lên: “Tôi, tôi đưa. Mấy người… hãy buông tha cho tôi!”
Cuối cùng, mọi sự được giải quyết như đã định. Tuy giành được ưu thế nhưng ai nấy đều rời đi với tâm trạng hết sức buồn bực.
Từ Văn Diệu để trợ lý ở lại thu xếp mọi chuyện. Quý Vân Bằng ôm Tạ Xuân Sinh tới bệnh viện. Vương Tranh bị Từ Văn Diệu kéo lên xe về nhà. Vừa vào tới cửa nhà, cậu đã bị anh ôm rịt vào lòng, hôn hít cắn nuốt một chập mới hài lòng bỏ ra.
“Anh sao vậy?”
“Khi nãy, suýt chút nữa anh đã giết tên khốn đó. Lúc vung gậy đánh gã, anh thấy rất hả hê và phấn khích, thật đó. Không phải vì cho rằng gã đáng chết, hay là muốn đòi lại công bằng cho Tiểu Tạ. Khi đó, anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ, tên khốn nạn này đáng chết, anh dù có đánh chết gã cũng không việc gì phải thẹn. Nghĩ vậy nên anh đã không thể dừng tay được.”
Vương Tranh không nói gì, choàng tay qua eo ôm chặt lấy Từ Văn Diệu, ra sức vỗ về lưng anh.
Từ Văn Diệu dụi mặt vào cổ cậu, rầu rĩ hỏi: “Anh không làm em sợ chứ? Có thấy thất vọng về anh không?”
“Em không nghĩ gì hết!”
“Thật chứ?”
“Bạo lực cũng như là thuốc phiện vậy, nếu buộc phải nói thì em chỉ lo là anh bị nghiện giống như tên xấu xa kia. Ánh mắt hắn nhìn Tiểu Tạ rất điên cuồng, có lẽ tự hắn cũng biết hắn yêu Tiểu Tạ, nhưng lại không thể kiềm chế được hành động của mình.”
Từ Văn Diệu ngước đầu lên, cam đoan: “Anh sẽ không đánh người trước mặt em nữa!”
Vương Tranh khẽ cau mày. “Anh đừng có hứa nhanh như thế. Mới nãy anh dặn trợ lý của anh ở lại làm gì hả?”
Từ Văn Diệu vội giải thích: “Anh không bảo cậu ta làm gì xấu hết, chỉ là giải quyết cho xong mọi hậu quả thôi.”
“Hậu quả gì?”
“Có gì đâu nào, chỉ là nói cậu ta kêu thêm mấy người nữa đem tên khốn đó vứt ra ngoại ô.” Từ Văn Diệu cẩn thận quan sát nét mặt của Vương Tranh, đinh ninh nói: “Anh biết mình đã ra tay quá nặng, nhưng anh hứa sẽ sửa cái tật nóng nảy đó.”
“Anh làm vậy không lo hắn ta sẽ ôm hận rồi trả thù sao?”
“Em đừng lo, nếu gã còn sức trả thù thì anh đâu dại gì ra đòn nặng thế.” Từ Văn Diệu nhanh trí đáp. “Anh tính khi nào tinh thần của Tiểu Tạ bình phục trở lại, tâm lý ổn định rồi sẽ tìm cách để cậu ta xuống cơ quan dưới huyện rèn luyện hai năm gì đấy. Sau khi trở về con đường tương lai cũng rộng mở hơn, có nhiều cơ hội thăng chức nữa, và quan trọng là có thể để cậu ta bắt đầu cuộc sống mới, em thấy sao?”
Nói xong, anh liền trưng vẻ mặt lấy lòng, đòi khen ngợi của mình ra, khiến Vương Tranh phì cười vỗ lên đầu anh. “Em chỉ lo cậu ấy không ổn thôi.”
“Nếu lo thì thường thường tới thăm cậu ta cũng được.”
Vương Tranh thở dài. “Chỉ mỗi chuyện yêu đương thôi mà đã phải trả giá tới như vậy, em nếu mà là Tiểu Tạ chắc sau đó sẽ ám ảnh không còn yêu ai nổi nữa.”
“Nếu cậu ta không nhân nhượng, mặc cho tên khốn đó làm vậy thì chuyện đâu tới nông nỗi này.” Từ Văn Diệu cũng lắc đầu than vãn, rồi hình như nghĩ ra điều gì đó, cười khúc khích, lại quấn lấy eo Vương Tranh mà rằng: “Em đừng nói là bị anh ám ảnh đấy nhé?”
Vương Tranh bất lực đáp: “Em chẳng việc gì phải bị anh ám ảnh hết, chỉ bị ám ảnh chuyện hồi nãy, không ngờ anh giải quyết việc đó còn biến thái hơn cả tên mê bạo hành đó thôi. Sau này ở chung với anh, em phải trông chừng mới được, nếu không có ngày anh cũng bạo hành em thì sao?”
“Yên tâm đi, ở đây chỉ có chuyện em bạo hành anh thôi chứ anh không vũ phu với em đâu. Nhà này em là trời mà. Nào, cậu chủ, cậu mau tới giày vò tôi đi!”
“Biến!”
“Đừng đuổi tôi mà, mau tới đây nào, tôi rất khao khát cậu sẽ bạo hành tôi đấy!”






“Nếu mệt thì anh đi ngủ trước đi, em sẽ đọc sách thêm chút nữa”, Vương Tranh nói. Bây giờ đã hơn mười một giờ đêm, cậu ngồi trước bàn làm việc đọc dở một quyển sách. Từ Văn Diệu đưa mắt nhìn, vừa thấy thuật ngữ triết học khó hiểu trong đó liền nhíu chặt mày lại.
Đêm nay là đêm đầu tiên anh được hợp pháp ngủ ở nhà Vương Tranh. Cái ngày đáng mong đợi này nếu phải dùng từ “chờ dài cổ” cũng khô