Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.

a không?”
Vương Tranh lắc đầu. Từ Văn Diệu làm một hơi uống cạn chỗ trà còn sót lại trong ly của cậu thì đóng nắp bình lại, nói với trợ lý: “Cậu đợi một chút, tôi có chuyện muốn nhờ cậu làm.”
Trợ lý tuổi chưa tới ba mươi, đi theo Từ Văn Diệu đã nhiều năm, từng trải qua không ít chuyện sóng to gió lớn nên sớm học được cách che giấu cảm xúc, lúc này chỉ đơn giản là gật đầu không có chút ý kiến gì, nhận bình giữ nhiệt trong tay Từ Văn Diệu xong thì ngồi chờ.
Một lúc sau, cửa phòng ngủ mở, Quý Vân Bằng dìu Tạ Xuân Sinh ra. Tạ Xuân Sinh vẫn khoác áo khoác của Từ Văn Diệu nhưng bên trong đã mặc thêm áo ngủ, mặt mày trắng bệch, dựa hết cả người vào Quý Vân Bằng, bước đi khó khăn. Quý Vân Bằng cẩn thận đỡ Tạ Xuân Sinh ngồi xuống sofa, mặt mày hằm hằm cay cú đá gã vũ phu nọ một cú khiến gã rú lên mà lê xác qua một bên. Quý Vân Bằng còn định đá tiếp nhưng Từ Văn Diệu đã cản lại; “Được rồi A Bằng. Mới nãy tôi đã dạy dỗ hắn một trận.”
Quý Vân Bằng không chút vừa lòng, nghiến răng mắng gã: “Thằng chó, mày còn nhân tính không mà lại đánh Tiểu Tạ như thế? Đến cả tao còn không thốt ra lời nữa, đồ khốn nạn! Tao mà không đánh chết mày thì chẳng trôi được cơn giận này!”
Đường đường một người thô lỗ như thế, ấy vậy mà lại đỏ mắt cay mũi. Quý Vân Bằng tính nhào lên đấm đá gã kia một phen nữa, song lại bị trợ lý nhanh nhảu cản lại.
Vương Tranh biết hẳn là Quý Vân Bằng đã nhớ lại những hồi ức không vui hồi bé rồi không kìm lòng được mà sầu bi, Vương Tranh thương cảm kéo anh ta ngồi vào ghế, rót trà rồi nói: “Anh bảo Tiểu Tạ uống chút nước đi.”
Quý Vân Bằng đưa tay vuốt mặt, nhận lấy tách trà, rồi lại như đang chăm sóc cho vợ mình mà ngồi xổm xuống đất dâng trà lên tận miệng Tạ Xuân Sinh, vừa van nài vừa ủi an: “Xuân Sinh, uống nước đi. Ừ, uống chậm chậm thôi. Tôi không nổi giận nữa đâu, đừng sợ. Trà này là trà sâm giải nhiệt đó, thầy Vương mới uống xong. Cậu xem, tôi uống thử cho cậu xem nhé.” Anh ta vừa nhìn Tạ Xuân Sinh vừa nhấp thử một hớp trà để chứng tỏ nó không có vấn đề gì, điệu bộ giọng nói dịu dàng mềm mại xem chừng còn kiên nhẫn hơn cả cô giáo vườn trẻ. “Không sao đâu, người thì phải uống nước. Đúng rồi, ngoan lắm, hé miệng ra uống nào…”
Tạ Xuân Sinh như chim sợ cành cong, đối với bất kỳ tiếp xúc nào cũng đều co cuộn người lại nhằm né tránh, nhưng may thay giờ phút này vẫn nghe theo lời của Quý Vân Bằng, nép vào lòng anh ta, không dám động đậy dù một chút.
Chẳng ai biết cậu ta đã trải qua những gì. Vương Tranh đau lòng muốn khóc, dưới góc nhìn của cậu, không phải chỉ mỗi khối cơ thể với những xương da máu huyết đó là bị ngược đãi, mà còn là sự lăng trì đầy nhẫn tâm trên tinh thần, đã tước đoạt đi những lạc quan, hy vọng vào niềm tin vào cuộc sống, xô đẩy cậu ta xuống vực sâu hắc ám, không le lói chút ánh dương nào. Tất cả những cứu rỗi và mong mỏi được bắt đầu lại đều trở thành một tấn trò cười, vốn dĩ bản thân đã phủ nhận việc rời khỏi gã đàn ông này, hay nói cách khác cậu ta không muốn giải thoát khỏi việc đối mặt với bạo lực. Có lẽ cậu ta đang cam chịu số phận của mình, mặc nhiên cho rằng cuộc sống đang giáng một đòn hiểm lên bản thân mình và đó là điều duy nhất mà cậu ta phải nhận.
Còn nhớ khi ở bệnh viện, Tạ Xuân Sinh đã nói, căn nguyên mọi chuyện khởi nguồn từ cậu ta. Nếu đúng là vậy, liệu bây giờ giết chết gã xấu xa đang nằm mọp ra đất kia như giẫm chết một con gián thì có giải quyết được gì không?
Để có thể tiếp tục sinh tồn, cậu ta phải làm gì đây?
Vẻ mặt Từ Văn Diệu u ám, không nghĩ ngợi nhiều được như Vương Tranh. Những gì có trong đầu bây giờ chỉ toàn là dáng vẻ Tạ Xuân Sinh trước đây: hiền lành, nhanh nhẹn, vừa gặp đã biết là con cái nhà bình thường lương thiện rồi. Cậu ta không giống với những người trẻ tuổi trong giới mà anh đã gặp gỡ trước đây. Không lợi dụng vẻ ngoài bắt mắt để đạt được bất cứ thứ gì. Trước đây khi ở bên cạnh cậu ta, cậu ta rất ngốc chưa từng có suy nghĩ là cần hay muốn bất cứ thứ gì. Chẳng qua chỉ là mong tìm thấy ai đó, nhằm tích lũy kinh nghiệm yêu đương, hoặc những giây phút hoan lạc. Đến cả chức vụ quản lý hiện giờ của cậu ta cũng do Từ Văn Diệu âm thầm nâng đỡ. Tới lúc nhận được thông báo thăng chức, Tạ Xuân Sinh còn ngô nghê như đứa trẻ, hớn hở gọi điện thoại báo tin cho anh hay, nói rằng không ngờ cấp trên lại coi trọng mình, hứa hẹn sau này sẽ không lười biếng mà chăm chỉ làm việc.
Rành rành một cậu bé lương thiện, vậy mà không biết phạm phải tội gì lại đụng trúng một gã vũ phu khoái bạo hành như thế. Anh hiểu hơn ai thế nào là khát khao một người, ta hoàn toàn không kháng cự được dục vọng đó, chỉ muốn chiếm giữ mọi suy nghĩ của đối phương, những khi thiết yếu cũng không màng tới bình đẳng hay tôn trọng. Nhưng không có nghĩa tìm khoái cảm cho bản thân bằng cách dùng vũ lực trên thân thể người khác, nhất là khi người đó còn hết lòng yêu thương và tin tưởng mình.
Anh không thể lý giải nổi cơn giận méo mó và cuồn cuộn trong lòng, chỉ hiểu là hiện tại anh rất phẫn nộ, chỉ muốn bóp chết gã khốn đó, hoặc làm gì đó cho gã biến mất, dù bằng hìn