Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2872 lượt.
đời, có rất nhiều phao cứu sinh, anh đã đổi cái này tới cái khác, mãi cho tới khi gặp em mới xem như cập được vào bờ.”
“Vì vậy, anh không cách nào rung động với một cái phao. Em hãy tin tưởng giao trái tim cho anh, được không? Tiểu Tranh, em không hiểu em có ý nghĩa gì với anh đâu, em phải biết rằng, trong đời mỗi người ta sẽ gặp gỡ rất nhiều người, rất nhiều người thuận buồm xuôi gió, yêu một người chẳng qua cũng chỉ là tích lũy kinh nghiệm trong cuộc sống mà thôi. Xui thay cho anh, từ đầu anh đã phiêu lưu trên một dòng sông băng, để có thể tới được bến bờ của em, anh phải thay rất nhiều phao.” Từ Văn Diệu nhẹ nhàng hôn lên môi Vương Tranh. “Thế nên, anh đã chịu đủ mọi mưa bão gió rét mới lên được tới bờ, cũng vì vậy mà anh cảm kích thượng đế hơn bất cứ ai khi để anh gặp em, em biết không? Anh biết là em luôn lo lắng, nhưng Tiểu Tranh à, với kẻ như anh, thì trong đời có được mấy người khiến anh cảm tạ ơn trên vì duyên gặp gỡ? Có một là tốt rồi. Có biết sao anh lại quấn chặt lấy em không? Tuy không đả động tới tình yêu, nhưng thực tế là anh không thể sống thiếu em được. Em là sinh mạng của anh! Anh không thể không có em!”
Vương Tranh gật đầu, nhỏ giọng nói: “Em biết rồi, xin lỗi anh!”
“Thay vì nói mấy lời khách khí đó anh muốn em làm một chuyện, sau này khi nào không ngủ được, hãy gọi anh cùng thức, không, sau này có hài lòng hay không hài lòng đi nữa cũng phải gọi anh, có làm được không?”
Vương Tranh ngẫm nghĩ một lúc liền đồng ý: “Làm được!”
Từ Văn Diệu hài lòng mỉm cười, ôm chặt cậu vào lòng. “Về tình về nghĩa, J cần được giúp đỡ, không phải chỉ mình anh mà là chúng ta cùng giúp. Lúc nãy trong toilet, anh thấy có người đòi nợ J. Anh phải bảo Quý Vân Bằng đi điều tra đã, nếu được thì trả nợ thay anh ta. J cũng lớn tuổi rồi, không thể cứ ăn bữa nay lo bữa mai được.”
Vương Tranh hoàn toàn tán thành: “Đúng vậy!”
“Thưa sếp, chuyện của em đều khai hết cho sếp nghe cả rồi. Phải chăng sếp cũng nên thưởng cho em?” Từ Văn Diệu cợt nhả nói.
“Lẽ nào nhà mình của ăn của mặc còn thiếu gì nữa?” Vương Tranh cũng đùa theo. “Anh đừng có trông cậy vào việc em sẽ mua gì đắt tiền cho anh nhé, em xuất thân nông dân nên xót tiền lắm đấy!”
“Ai cần vật chất chứ, anh đang nói tới tinh thần mà! Còn mà không có quà tinh thần thì lấy thân thể em ra đổi đi?”
Vương Tranh ngẩn ra, mắng một tiếng: “Từ Văn Diệu, một ngày mà anh không nghĩ tới chuyện đó thì chết à?”
Từ Văn Diệu cười hi hi nhỏ nhẹ: “Người anh em của anh cứ nhớ nhung chốn cũ của em mà ăn ngủ không yên. Em phải thương nó chứ, nó rất đau khổ đó!”
Tối hôm đó khi Vương Tranh bị Từ Văn Diệu đè xuống để tìm về chốn cũ, cậu hơi chống cự, nhưng lại làm cho mình nhũn cả người ra. Da thịt cậu và Từ Văn Diệu áp chặt vào nhau, mùi mồ hôi và mùi nước hoa dành cho nam đắt tiền của anh, được nhiệt độ cơ thể đun nóng liền biến thành làn hương dụ dỗ khó mà từ chối được. Nó mang đến dục vọng sâu kín khiến Vương Tranh không còn sức chống cự, thả lỏng cơ thể, mặc cho Từ Văn Diệu muốn làm gì thì làm.
Dưới tác dụng của cồn và dục vọng đè nén lâu ngày, đêm nay hai người đều hết sức nhiệt tình và mãnh liệt. Kết quả sáng hôm sau, Vương Tranh vẫn còn chưa tỉnh táo mấy, người vừa động thì thắt lưng, eo và tứ chi đau khủng khiếp, các hành động điên cuồng và nóng bỏng tối hôm qua bất giác ùa về. Thân thể Vương Tranh vẫn còn lưu lại cảm giác ân ái cuồng nhiệt tối qua, chỉ cần nhắm mắt lại liền hồi tưởng cảm giác Từ Văn Diệu mạnh mẽ ra vào trong cậu, khám phá từng ngóc ngách, khiến cả người cậu mê man như trầm trong bể khoái cảm bất tận. Cảm giác vui thú đó trước đây cậu chưa bao giờ có được. Những kinh nghiệm ân ái trước đó chưa khi nào lại dữ dội và tận cùng như vậy. Cho nên sáng nay, Vương Tranh có muốn cũng không thể nào đứng dậy nổi, toàn thân như rã hết cả ra, mỗi đoạn xương cốt vừa đau vừa thỏa mãn.
Tên khốn khiếp đó! Vương Tranh vô lực nằm lại xuống giường, cố gắng nhớ lại từng chi tiết chuyện hồi hôm. Cậu mơ màng nhớ hai người đã không hề câu nệ địa điểm. Chân vừa bước vào cửa nhà cậu đã bị con sói đói khát kia đè lên tường, vội vã đi vào. Sau đó thì thay đổi chiến trường, từ bên ngoài vào đến tận giường. Vương Tranh bị giày vò tới mức khóc thét lên. Cậu càng la hét thì Từ Văn Diệu càng phấn khích, ra sức công kích vào điểm khiến cậu mất hồn đoạt phách, làm hại cậu vừa sung sướng vừa sợ hãi muốn giãy thoát khỏi sự khoái lạc thuần túy đó.
Sau khi cả hai cùng tới cao trào, Vương Tranh nghĩ rằng trận này tới đây là kết thúc có thể nghỉ ngơi rồi, nhưng nào ngờ bấy giờ Từ Văn Diệu mới chính thức vào trận, bày ra đủ mọi loại kỹ năng. Anh liên tục hôn lên cơ thể cậu, ra sức vuốt ve, âu yếm Vương Tranh từ trên xuống dưới. Anh như thể đứa bé tìm thấy được món đồ chơi mới, dùng ánh mắt say đắm cùng cuồng mê săm soi nghiên cứu cơ thể Vương Tranh từ trước ra sau. Mỗi một tấc da thịt cậu đều không bị anh bỏ sót. Mỗi một nơi mẫn cảm đều được anh tìm ra và thỏa mãn. Cơn tình ái quét qua dữ dội như mộ