Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.
t trận bão vậy. Tới tận khi Vương Tranh không còn chịu nổi run lên nhè nhẹ, sắp chết ngất đi Từ Văn Diệu lại một lần nữa đi vào với nhịp độ hết sức thong thả cùng thái độ vô cùng kiên quyết.
Mặc dù Vương Tranh đã mệt như gần chết tới nơi thì ở chỗ sâu kín nhất trong cơ thể vẫn hoàn toàn tiếp nhận và khao khát từng đợt va chạm ướt át đó, khiến cơ thể rã rời của cậu thực sự đạt được đỉnh điểm của khoái hoạt. Sau khi màn vận động kịch liệt kết thúc, Vương Tranh cũng trở nên biếng nhác hẳn, quên luôn cả thói quen có từ lúc bé là trước khi đi ngủ phải rửa mặt đánh răng sạch sẽ. Cậu chây lười nằm trong chiếc chăn lông, lớp lông mềm mại che kín da thịt tươi hồng và khẽ khàng ma sát làm cậu ngứa ngáy vô cùng.
“Cậu biết gì về cậu ta? Cậu chỉ vì cậu ta từng bị ngược đãi mà nảy sinh lòng thương cảm, đó chẳng qua là thương hại rồi trở nên thích mà thôi, không có gì đặc biệt hết. Còn mà cậu muốn tìm người yêu, tôi không cho phép cậu tìm cậu ta! Không phải tôi có ý nói Tiểu Tạ không tốt, mà ngược lại, cậu ta rất ngoan lại hiền lành. Nhưng mà Vân Bằng à, vì chúng ta là anh em nên tôi mới nhắc nhở cậu điều này, tại sao Tạ Xuân Sinh lại nhẫn nhục chịu đựng cảnh bị ngược đãi lâu tới vậy? Cậu cho rằng con người ta sau khi trải qua chuyện như thế còn có thể dễ dàng động lòng với cậu sao? Trạng thái tinh thần của cậu ta không tốt, trong khi đó bản thân cậu lại là người thô lỗ. Một hai ngày thì không có gì, nhưng còn một năm, hai năm thì sao, cậu tin rằng mình sẽ chịu được?”
“Tôi…”
“Đừng vội trả lời, cứ về nhà mà bình tĩnh suy nghĩ rồi nói sau cũng không muộn.”
“Không cần suy nghĩ, tôi…”
“Im ngay!” Từ Văn Diệu rít lên. “Bớt nói sàm đi! Lập tức cút về đi làm cho tôi! Đơn từ chức của cậu tôi không duyệt! Còn dài dòng nữa thì tôi sẽ phạt cậu tội trốn việc đó!”
Quý Vân Bằng càu nhàu vài câu bất mãn sau đó đóng sập cửa bỏ đi. Vương Tranh mơ màng không rõ lắm, vì cơ thể quá mệt nên lại nhắm mắt ngủ tiếp. Chốc lát sau, cậu mơ hồ nghe thấy có người mở cửa bước vào phòng ngủ, tiếp đó là đôi môi mềm mại chạm vào hai má cậu rồi hôn một đường từ bờ vai trần xuống dưới, nhộn nhạo khiến cậu vừa buồn cười vừa thoải mái. Một lúc sau, Từ Văn Diệu thủ thỉ vào tai cậu: “Chỉ có em là tốt nhất!”
Vương Tranh khẽ cười, nhắm mắt dụi đầu vào ngực Từ Văn Diệu, anh cũng nhẹ nhàng kéo cậu ôm chặt vào lòng, hỏi: “Anh làm em giật mình hả?”
“Ừ.” Vương Tranh mơ màng gật đầu. “Có chuyện gì vậy?”
“Đều tại tên Quý Vân Bằng ngu ngốc kia!”
“Có chuyện gì?” Vương Tranh mở mắt ra nhìn anh. “Em nghe anh ấy nhắc tới Tiểu Tạ.”
Từ Văn Diệu thở dài, dịu dàng nói: “Chẳng biết cậu ta nổi điên cái gì, đùng đùng chạy tới bảo từ chức đặng theo Tiểu Tạ đến nơi cậu ta sống. Anh gặng hỏi mãi cậu ta cũng không chịu thừa nhận mình thích Tiểu Tạ. Tên khốn này đúng là không chịu nhìn cho kỹ, thật là xằng bậy quá sức!”
Vương Tranh cau mày nói: “Thật ra chuyện này cũng không có gì sai, nhưng nếu Quý Vân Bằng chẳng qua chỉ là mê muội nhất thời, muốn trêu đùa làm khổ Tiểu Tạ thì nguy.”
Từ Văn Diệu thấp giọng nói: “Qúy Vân Bằng nhìn vậy mà lại rất thật thà, thẳng thắn, em không cần lo chuyện đó. Vấn đề là ở chỗ Tạ Xuân Sinh…”
“Tiểu Tạ làm sao cơ?”
Từ Văn Diệu lắc đầu, thở dài một tiếng, nói: “Cậu ta không bình thường!”
“Anh nói vậy nghĩa là gì?”
“Bác sĩ tâm lý bảo tình trạng của cậu ta không tốt.” Từ Văn Diệu khẽ vuốt tóc Vương Tranh. “Vân Bằng là anh em mấy mươi năm của nhau, còn Tiểu Tạ chẳng qua chỉ là một bạn tình ngắn ngủi trước đây. Mang hai người ra so đương nhiên là Vân Bằng quan trọng hơn. Anh không muốn Vân Bằng phải chịu gì thiệt thòi…”
“Vì vậy mà anh phản đối.”
“Anh không thể không phản đối.”
“Anh à, em phát hiện, ngoài chuyện anh thích làm mẹ em anh còn muốn kiêm luôn chức mẹ nuôi của anh Vân Bằng nữa.” Vương Tranh bật cười. “Anh đã quá vất vả rồi!”
“Tên nhóc xấu xa này!”
“Ý em là, mỗi người đều có lý do khi đưa ra một quyết định nào đó. Lời anh nói chỉ có thể khiến Quý Vân Bằng bình tĩnh một chút, nhưng như vậy cũng đủ rồi. Chuyện sau này anh ấy vẫn muốn đi tìm Tiểu Tạ thì cứ để anh ấy đi. Chúng ta cứ đứng ngoài mà nhìn thôi, hẳn là hai người họ sẽ không sao đâu, anh nhỉ?”
“Nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì sao?” Từ Văn Diệu nhíu mày.
“Khi nào có vấn đề rồi tính tiếp,” Vương Tranh cười đáp. “Song lại không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu.”
“Hả?”
“Cái lần chúng ta cùng đi ăn với nhau ấy, em thấy hai người khá là thân mật. Quý Vân Bằng rất tốt, chăm sóc Tiểu Tạ rất chu đáo tỉ mẩn, mới nhìn còn khiến người khác ngưỡng mộ.”
“Em ngưỡng mộ họ làm gì chứ?” Từ Văn Diệu có chút bất mãn. “Anh đối với em cũng hết sức chân thành, không phải, trên đời chẳng ai dịu dàng, thật tình và mãnh liệt với em bằng anh đâu!”
Giọng điệu câu nói này của Từ Văn Diệu khá là ám muội, khiến Vương Tranh bất giác nghĩ tới chuyện đêm qua liền đỏ mặt, cãi lại ngay: “Vậy sao khi em bảo anh dừng lại, anh lại không nghe?”
“Bảo anh dừng lại? Đâu có! Anh chỉ nghe em nói, đừng… dừng lại. Chẳng câu nào có ý ngăn cản cả! Ha ha h