XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1343268

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.

y, thầy hãy chuẩn bị tâm lý nhé.”
Vương Tranh bỗng thấy bất an, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: “Thầy nói đi ạ.”
Lão phó chủ nhiệm dường như không chịu nổi gánh nặng mà gục gặc đầu tỉ lệ cực đại trên cái cổ của mình, đằng hắng một tiếng, nhẹ giọng nói: “Tiểu Vương, chuyện gia đình em sinh viên nọ làm khó dễ mấy bữa trước ấy, chúng tôi đều biết là thầy phải chịu nhiều oan ức. Cái em học sinh có vấn đề về thần kinh đó, thực sự khoa cũng đã ủy thác cho giáo viên văn phòng đến gặp các giáo viên chấm thi xin nhân nhượng cho em đó. Khi đó, vì lo cậu ta bị kích động, thường thì gần tới kỳ thi sinh viên hay có khuynh hướng tự sát này nọ, chúng ta chỉ là giáo viên, nào gánh nổi trách nhiệm đó…”
“Là bệnh trầm cảm.” Vương Tranh cắt ngang lời lão.
“Gì cơ?”
“Em sinh viên ấy không phải có vấn đề về thần kinh mà bị trầm cảm. Hai khái niệm đó hoàn toàn khác nhau.”
Lão phó chủ nhiệm có chút lúng túng nhưng lại giỏi che đậy, mặt mày vẫn không chút hờn giận mà nói tiếp: “Đúng, là tôi nói nhầm. Lại nói về chuyện của em sinh viên đó, tuy người trong ban hội đồng có ý nương tay với em ấy nhưng chúng ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận với người ngoài, dù sao cũng liên quan tới sự công bằng thi cử. Đúng như lời của phụ huynh đã tới trường gây sự, chúng ta quả thật đã giải quyết tình huống quá vụng về.”
“Tôi hiểu.”
“Nếu thầy hiểu sao còn khiến mọi chuyện trở nên rắc rối như vậy, chỉ ra cặn kẽ từng lỗi sai của sinh viên đó khiến cho mọi người phải sượng mặt?” Lão khẽ dừng lại một chút rồi nói: “Tiểu Vương, tôi sẽ kiểm điểm thầy về chuyện đó, dù thầy có phải chịu oan ức cũng phải có cách xử lý tốt hơn. Bức thư thầy gửi cho lãnh đạo trường khiến cho chúng tôi ở đây quá bị động, bản thân thầy sau này cũng không suôn sẻ.”
“Thầy nói thẳng đi.” Vương Tranh khẽ cắn môi, siết chặt nắm tay lại. “Thầy gọi tôi tới là có chuyện gì?”
“Thầy xem thầy đó! Quả thật thanh niên chẳng ai có kiên nhẫn cả!” Lão lắc đầu, làm bộ thở dài não ruột lắm. “Thầy đã nói vậy thì tôi cũng xin nói thẳng. Gia đình của sinh viên kia đã tố cáo chuyện của thầy lên văn phòng hiệu trưởng, hẳn thầy hiệu trưởng cũng đã có cách xử lý, hơn nữa thầy ấy cũng có quan hệ tốt với lãnh đạo trường, cũng thường xuyên qua lại… Việc thầy được giữ lại giảng dạy tiếp sau khi học xong văn bằng sau tiến sĩ thì khả năng có lẽ hơi thấp…”
Vương Tranh bất mãn, cơn giận bốc lên trong lòng, đanh giọng hỏi: “Gia đình đó tố cáo tôi cái gì? Thứ nhất tôi là giáo viên không thiếu đạo đức, hai là không cố tình làm giả học thuật mưu lợi gây rối loạn kỷ cương, ba là ở trong khoa bao nhiêu năm nay tôi dạy bao nhiêu tiết, đã làm bao nhiêu công việc, những việc đó rõ như ban ngày, họ dựa vào đâu…”
“Thầy hãy bình tĩnh một chút! Đừng nóng nảy thế chứ! Nào, uống chút nước đi.” Lão cười lấy lòng, chỉ vào cốc nước trên bàn. Vương Tranh bưng lên uống một hớp lấy lệ rồi liền bỏ xuống.
“Tiểu Vương, thầy còn trẻ nên có nhiều chuyện thầy không hiểu được đâu. Đợi thêm hai ba năm nữa, không cần tôi nói thì thầy cũng hiểu. Nói vầy đi, khoa chúng ta so với toàn quốc thì là một khoa lớn, có rất nhiều ngành học, cậu biết một năm đào tạo ra bao nhiêu tiến sĩ và trên bậc tiến sĩ không? Tiểu Vương à, quả thật trình độ học thuật của thầy rất cao, nhưng thầy vẫn không phải là một học giả nổi danh cả nước phải không? Xét về những người có cùng điều kiện như thầy thì hoàn toàn có thể chọn người khác chứ không chọn thầy, dù thầy rất ưu tú, nhưng người khác cũng chẳng kém. Hơn nữa, những năm gần đây đã ban hành luật, cấm các trường giữ gà nhà dạy gà nhà. Trường học cũng không khích lệ việc giữ lại trường giảng dạy. Ngày trước, trường đồng ý giữ thầy lại dạy học nguyên nhân chính là vì giáo viên vốn phụ trách môn của thầy, giáo sư Lý về hưu, lại không có ai có thể thay thế được nên mới phá cách chọn thầy, thầy hiểu chứ?”
Vương Tranh khó thở, vừa ấm ức vừa giận, nhưng lại có thể nói năng được gì? Chỉ đành gật đầu: “Tôi hiểu.”
Lão phó chủ nhiệm thấy đã đạt được mục đích, bèn vui vẻ trong lòng, mỉm cười nói tiếp: “Những thành tích thầy đạt được, lãnh đạo trường cũng đã nhận thấy, nếu chỉ vì gia đình sinh viên gây sự mà trường mất đi một nhân tài như thầy cũng là chuyện hết sức buồn cười. Thật ra, mọi chuyện không tới nỗi không cứu vãn được…”
Vương Tranh mừng rỡ hỏi lại: “Thật ư?”
“Không dối gì thầy, tôi vẫn luôn rất ngưỡng mộ những gì thầy đã làm. Tôi thường hay nói với chủ nhiệm các khoa, thầy Vương là một nhân tài có kiến thức vững chắc về rất nhiều mặt cả giáo học lẫn năng lực nghiên cứu khoa học. Ai da, công việc này thật không dễ chút nào, nhưng khi thấy thầy gặp rắc rối như vậy, tôi làm sao mà không giúp đỡ cho được?”
“Cảm ơn thầy!”
“Thầy không cần phải khách sáo như thế. Nhiệm vụ của tôi chính là tạo ra một môi trường tốt để mọi người yên tâm công tác mà.” Lão cười đon đả, xoa hai tay vào nhau. “Chỉ là tôi bận bịu quá nên lơ là chuyện trau dồi chức nghiệp, chuyên môn của bản thân cũng bỏ phí, nhiều năm rồi cũng không làm được công cán gì. Thầy biết không, vị trí này của tôi chịu rấ