Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2823 lượt.
o. “Được, tới mà bạo hành tôi đi, thím Từ!”
Nói gì thì nói đêm nay chẳng cách nào thực thi chủ nghĩa quân phiệt độc tài được. Rất lâu rồi Vương Tranh không còn phát bệnh nữa, nhưng bữa nay lại đột ngột lên cơn tức thở. Tuy rằng không có gì nghiêm trọng cả, song Từ Văn Diệu vẫn thấy sợ hãi. Anh chịu không nổi cái cảm giác Vương Tranh té xỉu ngã xuống đất chẳng ai quan tâm đến, ở một nơi nào đó mà anh không biết. Chỉ cần nghĩ tới điều này thôi thì tim anh như bị ai bóp nghẹn đến hoảng sợ. Sau khi về nhà, Từ Văn Diệu liền giúp Vương Tranh tắm gội rửa mặt sau đó thì dìu cậu lên giường, đứng nhìn cậu uống hết thuốc rồi ngoan ngoãn nằm lên giường đắp chăn lại Từ Văn Diệu mới cảm thấy tim quay lại trong lồng ngực mình. Anh sờ đầu cậu, cúi người hôn lên vầng trán trơn bóng của cậu, sau đó thở dài một tiếng, khẽ khàng đứng dậy qua phòng đọc sách giải quyết một vài sự vụ còn đang dang dở trong ngày.
Đến khi anh làm xong mọi sự, quay về phòng ngủ, nhẹ tay nhẹ chân đi tắm rồi trở lại giường, giở chăn ra chuồi người vào, muốn đưa tay ra ôm lấy Vương Tranh lại sợ cậu giật mình tỉnh giấc, suy nghĩ một chút, sau đó từ bỏ, chỉ ngây ngẩn nằm ngủ bên cạnh Vương Tranh. Nhưng sau cùng lại theo thói quen, lần mò, tìm kiếm tay Vương Tranh rồi nắm nó thật chặt trong lòng bàn tay mình.
Đồng thời, bàn tay anh cũng bị siết chặt, lực không hề nhỏ.
Từ Văn Diệu bật cười, cũng không nhổm dậy mở đèn, hỏi trong bóng tối: “Ngủ không được à?”
“Dạ.”
“Không! Mỗi lần giúp anh tay em đau muốn rút gân mà anh vẫn không suy suyễn gì. Em mặc kệ đó.”
“Mặc kệ thiệt hả?”
“Phải!”
“Có tin là anh xé quần em rồi hành hình tại chỗ không?” Từ Văn Diệu nổi giận.
Vương Tranh cười ỏn ẻn, sáp tới hôn anh, sau đó thành thành thật thật dùng tay giúp anh.
Nhưng chuyện đáng nói ở đây là kỹ xảo dùng tay của Vương Tranh rất tệ, lại còn thường vào những lúc thế này mà thích bàn đủ thứ chuyện linh tinh. Giống như hiện giờ, cậu lại bắt đầu câu được câu mất hỏi: “Anh phát hiện ra mình là gay khi nào?”
“Hình như là hồi mười bốn? Cũng không nhớ nữa!” Từ Văn Diệu nắm tay cậu để điều chỉnh tiết tấu, chốc lát sau hơi thở anh nặng nề đi, mặt mày cũng ửng đỏ lên.
“Sớm thế ư!” Vương Tranh vươn bàn tay còn lại vuốt mặt anh, ngón tay cái lướt qua đôi mi vừa dài lại vừa dày của anh, cười hỏi: “Nói vậy chắc anh yêu sớm lắm nhỉ? Người đó là người như thế nào? Đối tượng của anh ấy?”
Bàn tay đang nắm lấy tay Vương Tranh bỗng nhiên dừng lại. Từ Văn Diệu hít sâu vài hơi rồi để tay cậu sang một bên, ngồi dậy, chỉnh sửa lại quần áo rồi vội vã nói: “Đột nhiên anh nhớ còn vài việc ở châu Âu cần theo dõi. Em ngủ trước đi nhé!”
Anh vừa bước xuống giường vừa nói tiếp: “Nếu em vẫn không ngủ được, hay là uống một ly sữa nóng nhé? Hoặc nghe một chút âm nhạc gì đó…”
Vương Tranh cũng nhổm dậy, mở đèn bàn, ánh đèn màu vàng cam lan tỏa khắp phòng. Cậu nhìn anh, lo lắng hỏi: “Anh sao thế?”
“Không có gì đâu. Thật đấy.” Từ Văn Diệu lấy tay vuốt lại mái tóc rối.
“Anh chắc chứ?”
“Xin lỗi em! Nhưng giờ em ngoan ngoãn đi ngủ trước đi, được không?” Từ Văn Diệu bước tới cúi người hôn cậu. “Anh làm xong việc rồi sẽ quay lại. Cho anh mười phút thôi. Với lại, em bỏ dở giữa chừng thế này, anh phải vào nhà tắm tự giải quyết chứ.”
Anh dỗ Vương Tranh ngủ, đắp kín chăn cho cậu, tắt đèn, bước ra khỏi phòng. Anh ra phía ngoài ban công mà khe khẽ thở dài, đưa tay vào túi tìm thuốc hút mới nhớ ra mình đang mặc đồ ngủ, không mang thuốc lá theo.
Thật ra không phải không thể kể ra được, mà chẳng biết phải nói thế nào. Chuyện đã xảy ra rất lâu về trước, hình dáng người thầy giáo anh yêu thầm ngày ấy giờ cũng không còn nhớ rõ nữa. Chỉ còn sót lại trong đầu các mảnh ký ức rời rạc và hỗn độn của những tội lỗi đeo bám cùng thảm cảnh đau điếng lòng người.
Anh biết suốt đời này cũng đừng mong có thể gột rửa được hết thảy tội nghiệt đó. Cho dù hiện giờ bản thân đã có người đủ ấm áp để sưởi ấm sinh mệnh rồi, hay đủ sức mạnh và có được tình yêu đích thực mà không phải nghi ngờ hay đố kị, hoặc đã là một người trưởng thành, đã kiên định và quyết đoán hơn lúc thiếu thời… nhưng vẫn không tài nào giãi bày, chia sẻ tất cả mọi chuyện với đối phương.
Tất cả chỉ thuộc về riêng anh. Là số mệnh của Từ Văn Diệu. Là ký ức cô độc.
Từ Văn Diệu không biết mình đã đứng ở ngoài ban công bao lâu, chỉ thấy gió mùa hè nóng hổi thổi qua người xen lẫn trong đó cái giá lạnh của buổi đêm. Tới khi anh đã có thể phân định rõ ràng trong không khí có cả mùi của cây cỏ tươi mới thì trời đã hửng sáng. Anh xoa cánh tay và cẳng chân đau nhức của mình một lúc rồi quay về phòng.
Vương Tranh vẫn đang yên tĩnh ngủ ngoan trước những tia nắng bình minh bắt đầu lóe lên. Gương mặt nom điềm tĩnh, đẹp đẽ như một đứa trẻ vô cùng sạch sẽ. Từ Văn Diệu mỉm cười, đi tới, nhẹ nhàng leo lên giường, ôm chặt người cậu vào lòng.
Vương Tranh dường như theo quán tính chủ động quấn chặt lấy anh, chủ động hôn anh. Động tác ẩn chứ đầy sự thương