Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.
>J lại gật đầu, cười nói: “Nhất định! Cảm ơn cậu!”
Giám đốc Hách không kiên nhẫn được mà đằng hắng một tiếng.
J lập tức liền ngồi thẳng dậy, cao giọng bẻ câu chuyện sang hướng khác: “À, sao Văn Diệu còn chưa tới nhỉ. Hay tôi gọi điện thoại cho cậu ấy, nói cho cậu ấy biết là cậu đang ở đây…”
Vương Tranh chưa kịp đáp thì giám đốc Hách đã sầm mặt mà quát: “Liên quan gì tới anh?”
J mặt trắng bệch, vội vã giải thích: “À, thì, không phải là thầy Vương đang bệnh sao?”
Giám đốc Hách lạnh lùng nói: “Thầy Vương đây chắc chẳng cần anh gọi điện thoại giúp đâu. Phải không, thầy Vương?”
Lông mày Vương Tranh thêm một lần nữa chau lại, cậu thấy có chút không hài lòng nhưng lại không tiện tranh cãi, chỉ đành gật gật đầu, cười với J, dịu dàng nói: “Để tôi gọi là được rồi, không khéo Văn Diệu lại tưởng tôi phát bệnh nặng nữa. Anh ấy thường hay làm lớn chuyện lắm. Nói không chừng sẽ tá hỏa lên. Không sao mà, cứ để tôi gọi.”
J ngại ngùng cúi đầu: “Xin lỗi!”
Vương Tranh thở dài vỗ vai J, thân thiết trấn an: “Đây là gì vậy, tôi còn chưa cảm ơn anh nữa mà.”
Cậu lấy di động ra gọi cho Từ Văn Diệu trước mặt hai người, nói cụ thể địa chỉ. Lúc ngẩng đầu lên thì nhác thấy giám đốc Hách mặt mày lạnh lùng nói gì đó khiến J sợ hãi và lúng túng. Vương Tranh vừa định lên tiếng giám đốc Hách lại mở lời trước: “Anh Từ sắp đến rồi à?”
“Khoảng chừng năm phút nữa.”
“Ừ, cảm ơn cậu!”
“Không cần. Tôi không phải nói lấy lệ, mà là thật lòng.” Vương Tranh thở dài, trịnh trọng nói: “Anh đừng e ngại gì hết, cứ tìm tôi, biết chưa?”
“Thầy Vương…” J buồn bã nói, “tôi biết cậu là người tốt, thế nhưng tôi đã lớn tuổi rồi, có một số việc không thay đổi được.”
Nhác thấy Vương Tranh sững sờ không nói nên lời, anh liền mỉm cười nhẹ giọng nói: “Tôi không sao đâu, hiện giờ sống rất tốt!”
“Chắc chắn rồi.” Vương Tranh thì thào.
“Có đi hay không hả?” Giám đốc Hách quát to.
“Tới ngay!” J cuống quýt đáp lời, sau đó mỉm cười chào Vương Tranh: “Tôi đi nhé, tạm biệt!”
Ngay khi hai người bước ra thì Từ Văn Diệu tiến vào. Ba người đứng ngoài cửa thăm hỏi vài câu rồi chia tay. Từ Văn Diệu hớt hải chạy vào, ngồi xuống cạnh Vương Tranh, nắm lấy tay cậu, hỏi ngay: “Thế nào hả? Em đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ổn rồi!” Vương Tranh mỉm cười. “Anh đừng lo lắng.”
“Sao lại không lo được? Anh chỉ hận không đi bằng khí cầu cho nhanh.” Từ Văn Diệu thở phào, lấy ly sữa của cậu uống một hơi, khi tâm trạng đã ổn định hơn liền nói: “Có thể đụng phải J ở đường đi bộ, trái đất đúng là nhỏ thật. Người đi cùng có phải là giám đốc nhà hàng Thái không? Sao họ lại đi chung nhỉ? Ha, lạ thật!”
“Đúng vậy, sau này sẽ còn đủ chuyện lạ lùng nữa.” Vương Tranh tựa vào ghế sofa, thở phào một hơi, nói: “Chúng ta ngồi một lát rồi về. Em muốn nghỉ thêm chút nữa.”
“Ừ.” Từ Văn Diệu nói. “Anh đi mua ly Latte đây, em vẫn uống sữa à?”
“Thôi, mình anh uống đi.”
Từ Văn Diệu xoa đầu Vương Tranh, bước tới quầy mua cà phê sau đó thì cầm thêm đường và dụng cụ khuấy quay lại bàn, bỏ thêm đường vào ly sữa của Vương Tranh. “Sữa tươi không cho đường thật là khó uống, chẳng phải em không thích uống như vậy sao?”
“À, do vị giám đốc kia mua đó,” Vương Tranh nói. “Em không thể đi lấy đường trước mặt anh ta. Với lại anh ta hình như không hề nghĩ tới việc phải lấy đường theo.”
“Chắc anh ta không có thói quen đó, cũng có người uống sữa tươi không bỏ thêm đường mà.”
“Không đâu, J không thích vậy. Anh chẳng thấy ly của J chỉ uống mấy hớp thôi à? Rõ ràng là J không thích uống sữa tươi không thêm đường.”
Từ Văn Diệu nhấp một ngụm cà phê, hỏi: “Ừ, vậy thì thế nào?”
“Anh ta chú ý việc buổi tối J uống cà phê thì không ngủ được, thế nhưng lại không chú ý đến ly sữa không bỏ thêm đường của J, điều đó nói lên điều gì?” Vương Tranh nhíu mày. “Anh tới trễ nên không biết đó, lúc nãy anh ta làm đủ thứ trò trước mặt em, không nể mặt J, lại còn la hét bảo anh ấy đi đứng theo ý mình. Tên đó đúng là có vấn đề.”
Từ Văn Diệu thấy buồn cười nói: “Em nói vậy anh cũng đoán được rồi. Khi nãy đứng chào hỏi họ ở cửa, anh ta cứ đanh mặt ra nhìn anh, làm anh tưởng mình đã làm gì đắc tội anh ta mà không biết ấy. Nhưng may là J tốt tính, người kia lại rất biết khống chế. Tên giám đốc đó có ý chiếm hữu quá mạnh, có lẽ đây là cách mà họ ở bên nhau.”
“Em cũng dễ chịu vậy, nhưng đâu thấy anh làm trận làm thượng với em trước mặt người khác?” Vương Tranh chau mày nói. “Ở ngoài đường còn vậy thì lúc về nhà còn thế nào nữa? Sao J lại bất hạnh thế chứ?”
“Em nghĩ thế là đen đủi nhưng biết đâu chừng người ta cam tâm tình nguyện muốn vậy?” Từ Văn Diệu lắc đầu. “Được rồi, đừng lo chuyện người ta nữa. Sau này, em có đi đâu cũng phải mang thuốc theo. Không thì anh cũng bắt chước học người ta mà độc tài chuyên chế quản thúc em đấy.”
Vương Tranh phì cười. “Anh yên tâm đi, như anh thì không gọi là độc tài, nói đúng là lắm chuyện như bà thím vậy.”
Từ Văn Diệu nổi giận: “Nói gì hả đồ tồi này? Đi, về nhà! Anh sẽ cho em thấy thế nào là bá đạo độc tài.”
Vương Tranh khoái chí cười t