Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1343161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3161 lượt.

làm những việc bây giờ không dám làm, hoặc là có một cuộc đời khác hẳn bây giờ…”
“Đợi đã, cậu nói rõ ra xem nào, đang nói chuyện bất mãn với hiện tại chứ không đề cập việc chẳng hài lòng về bản thân.”
Vương Tranh xoa xoa gáy, gật gù mà rằng: “Cậu nói cũng đúng, có lẽ tớ phải cố gắng thay đổi cuộc sống của tớ thôi.”
“Rốt cuộc thì cậu muốn thành người thế nào?”
“Nếu được thì trở thành người giống như Thiên Dương là được.”
Vu Huyên liền lắc đầu: “Ồ, nói vậy là cậu chưa từng nghĩ người khác có thể sẽ để ý tới cậu chứ gì?”
“Đời nào chứ. Tớ có gì đáng để khiến người khác để ý tới? Tớ muốn nói là, bản thân tớ cứ im ỉm như thế, lại còn không biết cách nói chuyện hay giao thiệp, hơn nữa còn ngu ngốc, năng lực cái gì cũng có hạn. Mỗi khi nói tới tương lai cũng chỉ nghĩ tới việc tiếp tục đọc sách. Nói thiệt đó, từ nhỏ tới lớn chẳng có cô gái nào tỏ tình với tớ hết.”
Vu Huyên bật cười: “Nghĩa là cũng chưa từng hôn nhỏ nào hết?”
“Đương nhiên!”
“Có muốn thử không?”
“Ban ngày ban mặt đừng nói mấy lời hù tớ sợ chứ?”
“Làm gì mà đến cả chút hiếu kỳ cậu cũng không có vậy? Đồ nhát gan!” Vu Huyên khinh bỉ nói.
Thật lâu sau đó, Vương Tranh nhớ Vu Huyên đã đưa mắt liếc cậu mà rằng: “Vậy nếu như có một cô gái thích cậu, cậu có muốn thử không? Ý tớ là hôn môi hay gì đó, à ừ thì, sờ ngực một tí cũng được, sao hả, muốn không?”
“Tiểu Huyên à, cậu không biết những điều cậu vừa nói, với một thằng gay thì đó chẳng khác gì là ác mộng sao?”
Bất chợt di động của Vương Tranh đổ chuông làm cắt ngang mạch hồi tưởng của cậu. Cậu bắt máy, là Từ Văn Diệu gọi.
“Em về chưa? Anh đưa ông Kỷ về rồi, em ở đâu? Có muốn anh qua đón không?”
“Văn Diệu, em nhớ Tiểu Huyên quá!” Vương Tranh siết chặt điện thoại, bỗng nhiên lại thấy lòng nghẹn ngào, đưa mắt nhìn lên thì thấy thành phố này về đêm sáng rực đầy màu sắc, ánh đèn lung linh rực rỡ. Lúc này đây, cậu đang đứng giữa con phố sầm uất nhất, dòng người chen chúc đông đúc, các hàng quán vẫn tiếp tục kinh doanh đến những hơn mười giờ.
Nhưng, thế giới rộng lớn nhường ấy, có nhiều người nhường ấy, cuối cùng bạn cũng không thể tìm lại người đã thất lạc kia.
“Em rất nhớ cô ấy, nhưng càng nhớ bao nhiêu thì lại càng nhận ra mình đã mất cô ấy rồi.” Vương Tranh ngước đầu lên, cố nén nước mắt, khàn giọng mà nói: “Sau đó, em nghĩ hồi đó nếu em không phải vì bản thân mình không vượt qua chuyện đau lòng đó rồi cắt đứt liên lạc với cô ấy trong bốn năm, hay nếu em luôn kiên trì ở cạnh cô ấy biết đâu Tiểu Huyên sẽ không bị bệnh, hoặc ít ra… sẽ không chết sớm như vậy…”
Bỗng dưng, Vương Tranh lại thấy tức thở, lồng ngực co rút lại, phải vịn vào song sắt ven đường mà đứng, siết chặt điện thoại trong tay như thể đang nắm giữ trái tim của mình.
“Tiểu Tranh, Tiểu Tranh, em đang ở đâu? Anh sẽ tới ngay! Em đứng đó chờ anh!” Từ Văn Diệu hét lên.
“Em, em ở…” Vương Tranh ngước đầu nhìn quanh, đột nhiên không xác định được bản thân đang ở đâu. Rõ ràng đây vẫn là thành phố quen thuộc tới mức giữa những hơi thở của nó cậu còn cảm giác được cả mạch đập, vậy mà vừa chớp mắt một cái đã biến thành xa lạ như thể cậu đã bước lạc vào cánh đồng mênh mông hoang vu không tỏ đường đi lối về.
“Tiểu Tranh, em sao thế? Em đừng làm anh sợ! Tiểu Tranh…” Từ Văn Diệu gần như rống lên trong điện thoại.
Vương Tranh ôm ngực, lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng đáp: “Chỗ gần khách sạn chú Vu ở. Chắc là em chỉ mới đi về hướng nam cách chừng một trăm mét thôi.”
“Ở đó chờ anh!” Từ Văn Diệu tức tốc cắt máy.
Trước mắt Vương Tranh bỗng tối sầm lại, giữ lấy song sắt mà cố hít thở từng hơi dài, gắng sức điều hòa nhịp đập đang hỗn loạn. Bỗng lúc này, cậu nghe thấy có tiếng bước chân tiến lại phía cậu, hơi e sợ hỏi: “Thầy Vương phải không? À, đúng là cậu rồi, sao cậu lại đứng đây?”
Vương Tranh ngước lên, gương mặt thân thiện của J ánh vào trong mắt. Cậu miễn cưỡng cười đáp: “Tôi, tôi không sao, chỉ thấy hơi khó thở.”
“Cậu có muốn tới bệnh viên không?” J sợ hãi tính vươn tay đỡ cậu nhưng lại không dám.
“Tạm thời thì không cần.” Vương Tranh chìa tay ra. “Phiền anh đỡ tôi đứng lên, tôi đứng không nổi nữa.”
“À, Ừ!” J lập tức nâng tay Vương Tranh đỡ cậu dậy, lo lắng hỏi: “Tôi gọi điện cho Văn Diệu tới đây nhé, một mình cậu sao về nhà được?”
“Anh, anh ấy sẽ tới ngay thôi.” Vương Tranh thở hổn hển. “Tôi nghỉ một chút là khỏi, không sao đâu.”
“Vậy tôi chờ với cậu.” J dìu cậu. “Chúng ta tìm chỗ nào cho cậu ngồi nhé? Trước mặt có tiệm Starbucks, chúng ta vào đó ngồi đợi Văn Diệu đến nhé?”
Vương Tranh gật đầu, mỉm cười nói: “Vậy phải làm phiền anh rồi.”
J không đáp, chỉ cẩn thận dìu Vương Tranh đi vào tiệm cà phê. Bấy giờ, Vương Tranh mới để ý thấy J tuy gầy nhưng khỏe mạnh. Hai người chỉ đi được vài bước thì một người đàn ông lại hung hổ xông tới, quát: “Trương Qúy Sinh, anh cũng gan quá nhỉ, tôi vừa rời anh một chút anh liền chèo kéo đàn ông khác.”
J run lên, lắp bắp nói: “Cậu, cậu đừng nói bậy! Đây là Vương Tranh. Cậu xem, cậu ấy không khỏe…”
“Cậu ta không khỏe thì can gì tới an